Tai game mien phi, wap giải trí, gameshow Việt
Game Show - Nhạc Hay - Phim Hay

Giải trí miễn phí - Xem phim hay - Xem hài vui - Đọc truyện VOZ - Tải Games & App Miễn Phí!

Truyện tâm linh: Bố em (VOZ)

13853 Lượt xem

Chap 4: Người mất về người nhà thấy nhiều là không tốt

 

 

 

Ông thầy Quý là ông thầy cúng giỏi hôm nhà em mời về làm lễ cho bố em nhưng ông bận đám khác nên không làm cho nhà em được. Hôm ấy ông qua nhà em chơi hỏi nhà em tình hình thế nào. Em ở dưới bếp mò lên thầy nhìn cái mặt em phán 1 câu xanh rờn.

 

Thầy Quý (TQ) : mày thấy được những gì dưới đấy rồi. Bố mày hay về với mày lắm phải không.

 

Cả nhà em á khẩu luôn. Em cũng nói thật với thầy những gì em thấy khi ngủ.

 

TQ : bố mày về nhiều thế mỗi lần về thì đều có lính đi theo đứng ở ngoài cổng nhà đấy. Sợ sau này có vấn đề gì thì cả nhà lại liên lụy. Nói ông về ít thôi. Ăn cơm xong thì đi đừng có nói chuyện nhiều cũng đừng có gặp nhiều người không lính nó quen hết mặt người thân nhà mình sau này có việc gì chối cũng không được đâu.

 

Em nghe thế nhưng không hiểu mức độ nguy hiểm. Vì khi ông ý xem ngày an táng bố em là ổng biết là bị ngày trùng rồi. Nhưng sợ đồng nghiệp nói xấu nhau nên ông ý không nói. Hicc. Em thì nghe thế nhưng muốn bố về nên chả nói gì. Mà vía em thì cực ngu gặp bố chỉ nghe ông nói thôi còn không mở mồm ra được lên đành chịu.

 

 

 

Chap 5: Cái vườn cây cảnh

 

 

 

Khi còn sống bố em chơi cây cảnh nên nhà sân vườn toàn cây thôi mỗi lần nhìn thấy cây cối lại nhớ bố rồi lại khóc 1 mình. Nhưng nhà em cấm em khóc vì hợp vía khóc và nhớ nhiếu bố em nghe gọi thì lại về không lo việc ở dưới đó được. Đêm đó em không ngủ được mò ra sân ngồi thì thấy tiếng lách cách ở sau vườn thấy bóng ai quen quen, trời tháng riêng trăng muộn nên thấy cảnh vật lờ mờ. Ở quê có mỗi một cái bóng điện đường mà cả cây số mới có 1 cái bóng như thế chẳng chíu nỗi vào sân nhà chứ đừng nói tới vườn.

 

Em thấy thế không nói gì và chỉ ngồi đó nhìn cho tới khi ngủ thiếp đi em thấy bố về – bố bảo mai ra nhờ chú Lam (là chú đệ tử của bố chú theo bố học chơi cây giờ có thể tự uốn cây chơi được lúc nào cũng gọi bố là sư phụ) tỉa gọn cái cây cho vào chậu cất đằng sau nhà. Đem để trước nhà bọn biết chơi nó lấy mất. Sáng em dậy thấy mẹ nói làm gì mà ngồi dựa tường ngoài sân ngủ để anh phải bế vào. Em nói bố về nói thế đấy. Chút em sang nhờ chú. Em sang chưa nói với chú thì chú nói về đi chú sang ngay đêm qua bố mày gọi chú ra ngõ nói chuyện rồi…

 

 

 

Chap 6: Trùng Tang

 

 

 

Những ngày sau đó bố em vẫn về nhưng không thường xuyên như những ngày đầu, nghe ông thầy nói ở dưới đó họ bắt đầu phán xét tội kiểu như trên trần làm gì sai trái hay việc gì làm được tích công đức cho con cháu đại loại là thế. Dưới đấy họ tôn trọng nhất là những người có công với đất nước như bộ đội, quân đội quan chức… (không biết mấy ông tham ô thì thế nào).

 

Thứ 2 : Giáo dục vì có công đào tạo và hoàn thiện con người. Bố em ngày trước đi bộ đội được anh hùng nọ anh hùng kia nên dưới đó có đánh đập gì họ cũng tha hoặc là đánh nhẹ thôi (cái này ông thầy nói nhé chứ em không thấy đươc cái này).

 

Hôm em thấy bố em về mặt mũi có về buồn lắm nhưng em không hỏi được chỉ ngồi nhìn thôi rồi thấy bố nói là đốt cho bố ít tiền vàng vì bố phải đi lại nhiều mẹ đốt không đủ. Hôm sau ông anh trai em đốt cho bố 1 đinh tiền và 1 đinh vàng. Nó là 1 tệp dày gần cả gang tay đấy ạ. Đốt xong hôm sau em không thấy bố về nữa.

 

Mọi việc cứ thế trôi đi cho tới một ngày…

 

Hôm đó trời tháng riêng mà em thấy oi lắm người cứ bứt rứt khó chịu lắm các thím ạ. Em cứ đứng lên ngồi xuống không yên nhưng em không nói với ai hết. Con chó nhà em nuôi thì bình thường người lạ vào cũng mừng nay cứ chui vào gầm giường rồi rên ư ử. Nằm gần đến 1 giờ sáng thì em cũng ngủ được, mới vừa chợp mắt em thấy bố em đi cùng với hai thằng lính hai thằng lính trong bài tam cúc ý ạ mà mình vẫn hay gọi là tốt đỏ, tốt trắng thím nào chơi bài này rồi thì biết ạ. (sau này em mới biết khi mất người ta bỏ bộ bài chắn hoặc tam cúc vào trong hòm).

 

Bố e đi giữa, hai thằng lính đi hai bên vào nhà em. Bình thường nhìn thấy em là bố em gật đầu hoặc cười nhưng hôm nay không biết sao đi cùng hai thằng lính bố nhìn em như người xa lạ vậy. Em cứ đứng đó không nói câu gì nhìn bố và hai thằng lính đi vào nhà đi hết các phòng trong nhà rồi chạy ra đằng sau vườn đi nhìn thấy ai bố cũng xem như không quen biết.

 

Hai thằng lính thì cứ chỉ vào người này người kia nhà em nhưng bố em không nói gì chỉ lắc đầu ra điều không phải không quen. Một lúc lâu sau thì hai thằng lính đưa bố em đi. Em giật mình tỉnh dậy thì 5 giờ sáng. Em nằm đó cho đến sáng. Sáng dậy em khóc nói với mẹ em. Mẹ em không nói gì chỉ vào thắp hương cho bố. Rồi ngồi nhìn di ảnh của bố thôi nhưng em thấy xuất hiện trên khuôn mặt mẹ là sự lo lắng…

 

Nằm mơ như thế em cứ nghĩ là bình thường vì đối với em. Vi cũng không ai biết được ngày táng bố em là ngày trùng tang. Vì ông thầy Q lúc này chưa nói. Tối đó em ngủ không thấy bố về em cũng không quan tâm lắm cho đến 12h trưa ngày hôm sau. Trưa đó em ngủ trưa tầm 11h. Ở nhà em thì chẳng có việc gì làm chỉ ăn xong rồi ngủ nhà có tang nên mấy mẹ con cũng ở nhà với nhau vì sợ đi sang hàng xóm người ta kiêng mang cái đen đủi tới cho nhà họ dù sao cũng mới đầu năm mới. Nằm nghe nhạc chán em chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

 

Lúc đó em thấy bố em nhìn tiều tụy lắm. Mặt thì đầy lo lắng lao phăm phăm vào nhà cùng với hai tên lính áp tải hai bên em gặp lần trước. Vào nhà bố ngồi vào mâm cơm cắm cúi ăn một mạch không ngửng mặt lên lần nào. Lúc đó nhà em có bác D và chú S tới nhà chơi (bác D và chú S là bạn thân của bố em mấy chục năm rồi).

 

Thấy bố em về ăn cơm hai bác hỏi to.

 

Bác D : N à mày mới về ah. Bố em cũng không nói gì cắm cúi ăn xong đứng lên cùng mấy tên lính đi ra. Em thấy thế chạy ra kêu to bố ơi rồi khóc um lên bố em cứ coi như em không quen biết em càng khóc mạnh rồi lao đến ôm bố nói là bố ơi bố cho con đi cùng bố.

 

Mặt bố em lạnh băng tới lúc hai tên lính kia xuống thuyền để kéo thuyền vào bờ để đưa bố em lên thuyền lúc đó bố em mới quay lại và đưa cho em 1 tờ giấy trong đó có ghi 5 cái tên gồm anh trai em là (G). Anh trai thứ 2 của em là (Đ). Tên em là (D). Hai tên còn lại em không đọc được. Bố đưa cho em nhìn thấy rồi lấy tay vò nát bỏ vào miệng luôn. Sau đó quay đi không nói với em câu nào thêm nữa.

 

Em đứng đó nhìn hai tên lính đưa bố em lên thuyền rồi trói tay bố em lại chèo ra sông. Chỉ biết khóc chạy dọc sông kêu bố ơi… Bố… Ơi… Cho con theo với con nấu cơm cho bố ăn… Cứ như thế cho đến khi không còn nhìn thấy bố em nữa thì em tỉnh dậy. Người em mệt lả mồ hôi đổ ra ướt đầm cái áo. Lúc em mở mắt cả nhà em đang ngồi bên, mẹ em thì khóc rồi anh em ngồi cạnh mặt mũi lo lắng khổ sở lắm.

 

Em ngồi khóc chỉ nói được mấy câu. Anh ơi sao bố lại bị họ bắt, sao bố lại bị họ trới lại đưa đi. Em gọi bố không trả lời… Bố không nhận em anh ạ. Cả nhà em lúc đó khóc hết luôn không ai bình tĩnh được. Anh đầu em là a (G) thấy em nói thế thì ông cuống lắm rồi nhưng vẫn tỏ ra là bình tĩnh nếu mà không như thế thì nhà em suy sụp mất.

 

A (G) nói : cả nhà bình tĩnh đừng có khóc om lên hàng xóm họ lại dị nghị – để cho cái (D) bình tĩnh lại nó kể lại xem mọi chuyện thế nào đã. Lúc đó em cũng đã bình tĩnh lại e kể lại những chuyện vừa xảy ra mà em chứng kiến đó thì anh em nói : thôi thế là nhà mình có chuyện rồi mẹ ạ chắc ngày an táng bố có vấn đề gì rồi để con gọi điện cho thầy (Q) con hỏi xem thế nào.

 

Anh em liền lấy di động gọi cho thầy (Q)

 

(G) : thầy ơi con đây con là con bố (N) thầy xem lại ngày an táng bố con giúp con với. Em con nó thấy quan đưa bố về tìm người nhà để bắt theo thầy ạ.

 

(Q) : ngày táng thì xem rồi đưa ngày trùng tang hạ huyệt cũng trùng luôn ông (N) giờ mới về mà không bắt người thân nào là ông này giỏi lý luận lắm đây. Hôm nay ông bận nhé có gì mai ông xuống nhà rồi nói chuyện.

 

Anh em cúp máy nói với cả nhà ngày mai ông xuống.

 

Em mệt quá nằm ngủ thiếp đi một lúc lại thấy bố em với 2 tên lính kia về nhà lần này thì không thấy họ đưa bố em đi như trước nữa mà bố em bị trói luôn rồi. Về tới nhà thấy em tên lính chỉ vào mặt em ra điều hỏi bố xem em có phải người thân không. Bố lắc đầu. Bị họ đẩy 1 cái suýt ngã nhìn thấy cảnh đấy là lòng em đau thắt lại chỉ muốn chạy tới nhận bố cho mấy tên lính kia khỏi làm gì bố nữa.

 

Nhưng em thấy bố nhìn em rồi hai hàm răng nghiến vào nhau. Khuôn mặt trở lên giận giữ. (mỗi lần em làm gì sai là bố như thế) nên em không dám tiến đến nhận bố. Họ đưa bố đi khắp nhà nhưng chỉ ai bố toàn lắc đầu hết nên họ lại đưa bố đi.

 

Lúc đó em tỉnh lại em lại khóc. Em mệt không đứng dậy nổi nữa. Ngồi một chỗ kêu anh ơi họ đánh bố rồi đấy. Lúc nãy họ còn đẩy bố ngã đấy. Bố mệt lắm rồi đấy anh ạ. Anh làm gì đi.

 

Anh (G): em đừng khóc kể anh nghe. Rồi anh gọi điện cho ông thầy (Q).

 

(Q): cố gắng đừng cho nó ngủ nữa bắt nó thức nhé (nói em). Bố mày hợp với nó nhất lần nào về cũng về với nó hết. Tao đã nói nó rồi là nói bố mày về ít thôi nhưng nó không nói. Ống thương nó ông về suốt bọn lính nó quen mặt rồi. Giờ nó đang bắt bố mày nhận nó làm người thân bố mày mà gật đầu một cái là nó bắt em mày luôn đấy. Vì bố m cố tình không nhận nên bị đánh thôi. Làm sao đừng cho nó ngủ chiều mai ông về ông làm cho cái bùa là tạm ổn lúc đó rồi tính tiếp.

 

A (G) : ông cố gắng về sớm giúp cháu hay ông không đi được xe con đưa xe lên đưa ông về trong đêm cũng được chứ nó mệt lắm người nó cứ lả ra ông ạ dìu nó đứng lên nó cứ quỵ xuống. Cháu sợ đêm nay không làm nó thức được.

 

(Q): nó bé thế mà bị một ngày mấy lần quan nó hành thế sao không mệt, người lớn 1 lần thôi đã ốm cả tháng chứ là nó – cố gắng đi. Thầy làm cái đàn này trục vong cho gia chủ không bỏ được tầm 4h sáng mới xong. Xong ông về luôn. (lúc đó ông đang ở trong Nghệ An).

 

A (G) : Vâng để cháu cố cho em con nó thức. Ông thu xếp giúp cháu.

 

 

 

Update trùng tang ngày 2-10

 

 

 

Tối đó nhà em đóng cửa sớm cơm nước dọn dẹp xong là 6h. 8h tối nhà em đóng cửa ở trong nhà anh em lấy lá bùa dán chéo vào cửa chính giống như kiểu niêm phong.

 

Con chó bình thường vẫn ở ngoài canh cửa nay thì không chịu ở ngoài cứ cạo cửa đòi vào nhà mồm thì cứ kêu ư ử… mẹ em thấy thế thì mở cửa sau cho nó vào luôn. Mọi người ở trong nhà thế chứ không ngủ ở quê mà nhà em cứ tầm 10h mới đi ngủ hôm nay mọi người đều lo lắng nên không ai nghĩ đến việc ngủ cả mong cho trời mau sáng. Anh em mở đĩa táo quân cuối năm lên xem mà cả nhả chả ai cười nỗi.

 

Tới tầm 11h thì không khí bỗng trở nên ngột ngạt hẵn em thấy trong người nóng một cách khó chịu vô cùng, người thì lấm tấm mồ hôi sờ vào thấy rất là nhớt.

 

Em hỏi cả nhà:

 

– Nhà mình có thấy nóng không sao con thấy nóng thế. Mồ hôi ra ướt cả lưng áo. Trời đêm tháng giêng mà em thấy nóng. Con xuống dưới nhà tắm cái đã mẹ nhé.

 

Anh em ngồi bên mẹ cứ đốt thuốc liên tục thấy em nói thế thì bảo:

 

– Không được nhé. Không được mở cửa đi đâu hết từ bây giờ cho tới sáng mai… em ướt áo thì thay ra.. mắc đại tiện thì vào buồn mà đi bô. Em không nói gì nữa.

 

Chỉ một lúc sau thì em thấy người bứt rứt khó chịu lắm khó chịu vô cùng.. cảm thấy trong nhà không khí nó ngột ngạt không thở được cứ muôn ra ngoài cho thoáng. Ngồi một chỗ không yên em cứng đi lòng vòng trong nhà..

 

Tầm 11h30 3 anh chị em đi ngủ hết còn lại em, mẹ và anh G là thức. Tự nhiên con Fox (tên con chó nhà em, con này dữ tợn lắm người lạ vào nhà không cắn nhưng lấy cái gì của nhà em thì nó cắn tàn tật luôn) nhà em nó xù lông nhe răng ra sủa om sòm mẹ em quát mãi nó không chịu im… nó cứ sủa ầm lên lông cổ nó dựng ngược lên răng nanh thì nhe ra như nó đang nhìn kẻ thù của nó vậy. Lúc đó chó nhà hàng xóm đồng loạt ỏm tỏi rồi chạy loạn lên ở bên ngoài. (Ở quê mà, nhà nào cũng nuôi chó.. có nhà có đến 3-4 con to nuôi để giữ nhà).

 

Tiếng chó sủa, tiếng chó tru lên từng hồi nghe ghê rợn lắm, mà cũng khó chịu nữa. Một số nhà tưởng trộm nên bật đèn lên sáng trưng để xem nhưng không thấy có động tĩnh gì nên lại tắt đèn đi ngủ tiếp và không quên la mấy con chó cho nó không sủa nữa.

 

Tới 12h, con Fox nhà em giờ hết sủa mà cứ chui vào gầm tấm phản… mà nằm rên ư ử.. (nhà em phòng khách để 1 bộ bàn ghế bằng gỗ và 1 cái phản.. bố em chơi đồ gỗ và cây cảnh). Trời bắt đầu nổi gió, đầu tiên là nhẹ thôi sau đó mạnh lên dần.. gió to cành cây đập vào cửa sổ nghe sàn sạt rợn người.

 

Mẹ em nói: Tháng giêng thì làm gì có bão – gió đâu mà sao mạnh thế không biết.

 

Anh G: chắc ngoài biển có bão rồi mẹ ạ (nhà em gần biển – cách biển tầm 1km).

 

Nói thế rồi 2 mẹ con ngồi nói chuyện linh tinh, em thì đứng ngồi chẵng yên tự nhiên ruột gan thấy bồn chồn lắm mắt thì hướng ra ngoài cửa lúc đó em nhìn thấy. Ở ngoài đường một vài cái bóng trắng đi lại. Em nghĩ chắc thanh niên đi tán nhau thấy gió to quá thì đi về. Em cũng tò mò nên em dán mắt vào cửa kính cố nhìn xem là ai có quen không.. đang nhìn thì đột nhiên có 1 cái bóng trắng nhảy 1 phát lên cái ngọn cây lộc vừng mà bố em làm cảnh đứng nhìn vào trong nhà. Không nhìn rõ mặt mũi thế nào nhưng em rung lắm.

 

Mồm không nói được chân tay bắt đầu bủn rủn.. mắt thì dán chặt vào cái bóng trắng đó.. trong đầu em chỉ nghe mở cửa đi.. mở cửa đi.. mở.. cửa.. em với tay đến cái chốt cửa kéo lên. Anh em nhìn thấy vội lao đến quát em.

 

– Anh G: D mày làm cái gì đấy?

 

Em lúc đó như được tỉnh ra.

 

– Em có làm gì đâu lúc nãy có người đứng ở cây lộc vừng trước của nhà mình gọi em mở cửa.

 

Anh G em tái hết mặt..

 

– Người đó thế nào?

 

– Em nhìn không rỗ thấy mặc quần áo màu trắng đứng đó gọi em thôi

 

– Ghé mắt nhìn theo hướng em nói nhưng anh không nhìn thấy ai cả

 

– Thôi mày đừng đứng ở cửa nữa vào ghế ngồi đi. Không được nhìn ra nữa.

 

Em không nói gì chỉ làm theo lời anh em nói. Em ngồi được một lúc thì em có cảm giác là như có ai đó nhìn em đằng sau lung. Em muốn quay lại nhìn nhưng không biết ánh mắt đó ở đâu. Nhưng em vẫn thấy cảm giác có ai đó nhìn mình mà thấy lạnh cả gáy. Em lại nhìn ra ngoài cửa sổ lần này không đứng gần chỉ đứng đủ nhìn thấy bên ngoài thôi, em mà đứng sát lại cửa thì anh em lại mắng.

 

Cách cửa tầm 1 bước chân, em nhìn 1 lúc thì thấy.. 2 tên lính đứng trước cửa nhà em từ lúc nào rồi.. bố em thì quỳ ở giữa 2 tên lính cầm gậy đứng 2 bên. Em nhìn thấy đứng chết trân một lúc không nói được câu nào không dám khóc vì sợ họ đánh bố. Lúc đó em run toàn thân quay vào phản ngồi ở mép phản không dám nói câu nào với mẹ và anh. Một lúc sau em nghe tiếng gọi cửa.

 

– D ơi.. mở cửa cho bố vào D ơi.. nghe tiếng bố gọi mỗi lúc 1 nhanh hơn.. D ơi.. bố đây mở cửa cho bố vào nhanh đi con ơi.. em đứng bật dậy trong đầu nghĩ mở cửa cho bố vào nhà. Em đi ra cửa anh em chạy đến ôm em..

 

– Mày làm gì đấy vừa nói vừa ôm chặt em và giữ em lại.

 

– Em mở cửa cho bố vào bố đang gọi.. bố đang đứng ngoài cửa.

 

– Không phải đâu anh có thấy gì đâu, mày không phải mở – không được mở.

 

– Bố gọi đấy bố đang giục nhanh đấy anh mở cửa cho bố.. anh không nghe thấy à.

 

– Anh nhìn rồi không thấy ai hết, mày đừng có điên có im không tao táng cho bây giờ.

 

Anh em quát lên 3 anh chị em ở trong phòng bên dậy hết.

 

Em không nói gì nữa chỉ đứng im. Rồi anh em dìu em về phản ngồi. Em ngồi trong xó anh em ngồi bên một lúc sau tiếng bố em lại vang lên.. D ơi.. nhanh lên bố bị họ đánh đau lắm.. D ơi cứu bố.. cứu bố với.. họ đánh bố dau lắm bố không chịu được nữa rồi.. lúc đấy trong đầu e không làm chủ được nữa chỉ nghe có ai đó thôi thúc bên tai em mở cửa đi.. mở cửa cho bố mày đi.. không bố mày chết đấy.. nhanh nhanh lên đi… Em vùng đứng dậy anh em giữ chặt em – em vùng vẫy muốn thoát ra tay chân em khua loạn xạ, bọt mép với dãi… trào ra.. mắt em dại đi.. lúc đó em khỏe lắm em vằng với anh em cũng ra được tới gần cửa…

 

Anh G: Đ ơi mày lấy cái dây đi.. trói nó lại nhanh lên.

 

Đầu óc em lúc đó đang quay cuồng chỉ có tiếng nói mở cửa ra.. mở nhanh lên.. nhanh.. nhanh.. họ đang đánh bố mày đấy vang lên trong đầu..

 

Em nhoài người ra được cánh cửa anh em lúc đấy đang ôm chặt em còn anh Đ thì đi lấy dây trói em lại.. Bất ngờ có cái gì đó lao vút vào em. Em sợ quá la lên lấy tay che mặt.. Người ngã vào cánh cửa. Anh em mất đà cũng ngã theo.. Cái chốt cữa lúc nãy em kéo lên 1 nửa giờ bị em ngã vào thì bung ra luôn.. cái lá bùa ở cửa bị rách luôn.

 

Anh em ngã chồng lên người em. May mà không sao.. ngoảnh lại nhìn trời ơi cha mẹ ơi con mèo đen nó vào nhà em lúc nào mà mọi người không không biết. Nó quay lại nhìn em không kêu mà gào lên như những con mèo động đực ý – hai mắt đỏ như hai hòn lửa. Con Fox trong gầm giường nghe thấy lao ra và đuổi theo.. hai con chạy biến ra ngoài vườn. Lúc này mẹ em với anh em nhìn nhau.. mặt đầy lo lắng vì cái bùa đã bị rách rồi.. Anh em không nói gì chỉ đóng cửa lại.

 

Anh Đ lấy dây trói em lại cho em ngồi trên phản còn trói hai tay ra trước và trói chân luôn. Anh em lấy điện thoại gọi cho thầy P.

 

Anh G: Thầy ơi em cháu ngã vào cửa rách lá bùa rồi.. mà em cháu nói có người gọi nó ra mở cửa. Mà nó khỏe lắm miệng thì toàn nước dãi, mắt nó dại lắm thầy ạ.. em cháu không thể nào khỏe thế được đâu.

 

Thầy P: Thế thì nhà cháu có thấy hiện tượng gì không?

 

Anh G: Lúc nãy cháu giữ em cháu thì con mèo đen ở đâu đó từ dưới gấm gàn nhảy vọt ra làm 2 anh em cháu ngã vào cánh cửa.. lá bùa cũng vì thế mà rách luôn.

 

Thầy P: Là bùa mất rồi nhà con hết cái phòng thân rồi.. lá bùa ấy ông Q cho dán vào là che mắt mấy tên lính cho họ tàm thời không nhìn thấy em con. Dán ở cửa để lính không vào được nhà mà khám. Mèo đen nó là bọn âm binh đấy là tay sai của bọn lính để đi tìm người hoặc hại người đấy.

 

Bây giờ con cố giữ em con cho nó qua 3h đêm thì là tạm ổn mai ông Q về việc còn lại cứ để ông Q lo.

 

2h sáng. Em thấy bố vẫn quỳ ở sân hai tên lính bắt đầu đánh đập bố em nhưng ông vẫn cúi đầu không ngẩng lên.. không rên la đến 1 câu.. Lao xao ngoài ngõ thấy có mấy người lạ đi vào trong sân. Em thấy có ông bà nội, ông bà ngoại, hai bên nói với nhau cái gì đó.. tự nhiên có một bóng trắng vụt qua.. em thấy mình bị đẩy sang bên đừng 1 góc ở xó nhà.

 

Em: cười khằng khặc rất to cả nhà em hoảng vì điệu cười của một người đàn ông lớn tuổi.

 

Nhìn anh em nói: Ê thằng kia mày có biết tao là ai không?

 

Anh G: Ông là ai sao ông nhập vào em tôi.. Ông là ai.. ông nói đi ông muốn gì? Anh em nói cứng.

 

Em: Cho tao ăn rồi tao nói.

 

Anh G: H nhà còn gì lấy cho ông ăn.. H là em của em. H mang ra một rổ hoa quả ông ăn 1 phát là hết.

 

Em: nhà tao ở đây (mộ ông) năm 92 nhà mày lên đây xây nhà.. làm nhà mới cho các ông kia nhưng lại bỏ xót tao.. tao có về cố nói cho bố mày biết nhưng bố mày lại lấy con chó đen bỏ vào cái nồi đất để yểm tao.. Nên tao không làm gì được… Cách chỗ tao ở còn có 2 ông nữa nhưng nhà mày xây tường đè lên đầu của hai ông đấy.

 

Anh G: thế nhà ông ở đâu để cháu đưa ông về.

 

Em: Tao ở đây lâu rồi.. từ hồi chiến tranh.. tao coi đây là nhà luôn rồi.. Mày làm nhà cho tao như mấy ông kia là được..

 

Anh G: Sao ông nhập vào em cháu được?

 

Em: Con chó đuổi thằng âm binh đang quần nhau ở góc vườn.. cái nồi chân trồi lên mặt đất lâu rồi nhà mày không để ý chó nó đạp vào bị vỡ rồi nên tao mới vào được đây.

 

Anh G: Ông có muốn gì nữa không?

 

Em: Không. Cho tao bộ quần áo mới với ít tiền.. Mày cúng tao thì mày làm gì tao phù hộ cho.

 

Anh G: Vâng.

 

Nói xong ông xuất ra.. khỏi người em.. Em gục xuống và lã đi. Mẹ em phải vực em dậy cho anh Đ đổ nước sâm vào mồm em cho em tỉnh lại..

 

Anh G gọi điện cho ông P kể sự tình. Ông P nói thằng này mày cứng thế lấy cành dâu đặt đầu giường.. lấy nước tiểu của trẻ con bôi khắp người nó.. để không ai nhập vào được nữa.. Số nhà mày đen cũng có cái may..

 

May ông ấy nhập vào con em mày nó mới không thấy bố mày nữa..tao ở trên đây cũng lo.. thôi giờ qua cái giờ hiểm rồi nói em mày nghỉ đi 1 tí. Mà bố mày cũng lì thật.. tao nễ mấy ông bộ đội… gan thì cũng không ai bằng.

 

Anh G: cho nháu hỏi.. lúc nãy có phải bố cháu gọi không ông?

 

Thầy P: không phải đâu… ông mà gọi là bọn kia bắt em mày luôn từ lúc mở được cửa rồi. Ông không nhận nên mới phải dùng âm binh để lừa đấy… nhưng không sao đâu qua được giờ này là qua cửa tử rồi.. mai làm lễ sẽ triệu ông lên khai khẩu cho ông xem tình hình thế nào.. thì mới tính được.. Cái vong nhà cháu cũng hiền thôi người ta muốn có cái chỗ cho nó đàng hoàng thôi.. không sao đâu.. thờ họ mà hưởng lộc.

 

Anh G: Cháu thay mặt gia đình mời ông.. Mai ông không bận thì mời ông xuống nhà cháu luôn ạ.. Nhà có hạn nên cháu mong hai ông giúp đỡ cho em cháu qua cái hạn này.

 

Thầy P: Uhm. cũng tiện gặp ông Q.. luôn lâu rồi không gặp nhau.. mai ông Q về thì ông xuống.

 

Người ta nhập vào mình mình vẫn biết là xác mình bị mượn nhé.. nhưng sau khi hoàn hồn là hồn nhập vào xác thì mình không nhớ gì nữa… Em cũng bị thế đấy ạ.. cái đoạn nhập là anh em ngồi kể lại cho họ hàng và ông thầy Q nghe để ông bốc mộ cho ông kia. Em được nghe kề lại..anh em nói cứng thế nhưng lúc đấy cũng chẳng biết nhờ vào ai. Mẹ em thì từ khi bố mất mẹ suy sụp luôn.. 3 anh chị em kia thì nhát có chuyện gì thì chỉ ôm nhau khóc.. sai bảo gì thì làm nấy.

 

Lúc con mèo đen nó nhảy vào người em – anh em nói lúc nhìn thấy nó tao đái ra quần luôn. Đời tao chưa nhìn thấy con mèo đen nào mà gớm như nó.. may mà tao mặc quần gió lót nĩ nó ngấm nhanh.. không thì mất mặt bỏ mẹ.

 

 

Lưu ý: Hãy lưu địa chỉ web này lại để lần sau còn vào bạn nhé!!!

» Chuyện kinh dị về thằng anh mình

» Chuyện tâm linh có thật by Ginta9x

» Những chuyện kì bí có thật: Quê em – Đất độc

» Truyện Ma VOZ: Hình như mới gặp ma trong nhà tắm? (Có Hình)

» Đùa cợt với thế giới tâm linh – Truyện Tâm Linh

xem thêm Xem thêm: Truyện Voz sưu tầm

» The Voice Kids – Giọng hát Việt nhí 2019 tập 1 Full HD

» Top 5 chòm sao nam nổi tiếng đa tình

» Rắn hổ ngựa giả chết thật dễ thương

» Siêu Cô Đơn – Yan Nguyễn ( OFFICIAL Lyric Video )

» [Tâm sự] Nợ duyên, nợ tình – Chap 2: Tình đầu ngọt ngào

Thế giới giải trí miễn phí trong tầm tay!
Liên hệ: yourmediasky@gmail.com
Facebook: Danger+ ^^