Tai game mien phi, wap giải trí, gameshow Việt
Game Show - Nhạc Hay - Phim Hay

Giải trí miễn phí - Xem phim hay - Xem hài vui - Đọc truyện VOZ - Tải Games & App Miễn Phí!

Tâm sự nợ duyên nợ tình – Chap 18: Trốn tránh cảm xúc

968 Lượt xem

Chap 18: Trốn tránh cảm xúc

***

– Kéttt… Cách…
Tôi đã tính nhầm hết sức tai hại, đúng hơn là hấp tấp 1 cách ngu ngốc… Cánh cửa đúng là chắc thật nhưng thứ quan trọng hơn giữ nó đứng vững là bản lề tôi lại ko tính tới. Liều lĩnh thả người đu lấy cánh cửa trong thế cheo leo, 2 chốt bản lề mỏng manh sao có thể giữ nổi từng ấy trọng lượng bám lên nó. Cánh cửa bửa ra, tôi mất đà rơi “tự do” xuống đất. 2 chân dù đã cố gắng giữ trụ nhưng không gian bên dưới chật hẹp nên cả người tôi lảo đảo đập mạnh vào 1 bên tường.
– Ôi trời… Hoàng… có làm sao ko? – Minh gọi tôi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt khi cánh tay tôi toạc máu vì cứa lên bức tường 1 đoạn dài. May mắn sao nơi tôi ngã còn cách đống sành vỡ chừng chục phân nữa. Nhìn cái đống nhọn hoắt, đâm lên tua tủa đó, chỉ lệch vài phân nữa thôi chắc tôi đi cả bàn chân chứ chẳng chơi…

– Liều quá vậy! Cánh cửa nó bé tý, sao lại đu cả người lên đc chứ!!! – Minh vừa băng bó vừa lầm bầm, lúc này thì tôi đã “lết” trở lại yên vị trong phòng cô nàng rồi.
– Ko tồi!!!
– Cái gì mà tồi với chả ko???
– Ờ thì, vết băng cũng ko đến nỗi nào, nhìn sần sùi vậy mà cũng “êm” ra phết. Kể ra cũng ko vụng về lắm.
Tôi khiêu khích nhưng Minh chỉ cười khẩy ko đáp, tỷ mẩn quấn quấn rồi thắt nút cho chiếc băng cố định. Nhìn mấy ngón tay “dương cầm” thon dài để mộc ko sơn thao tác khéo léo, nhẹ nhàng chạm lên khắp vùng da quanh cánh tay làm lòng tôi cứ râm ran khoan khoái. Tưởng có thể đến mức nhắm mắt lim dim thì chị chủ nhà từ dưới chạy lên.
– Còn chảy nhiều máu ko Hoàng… À, đã băng bó xong rồi à, thế nào rồi còn đau ko? Gớm, mày mới đến mà đã láo loạn cả khu rồi. Nãy chị nhìn mày ngã mà sợ bắn cả tim ra ngoài!!!
Chị chủ nhà vừa vào đã cười nói thao thao bất tuyệt, kể cũng chẳng sai vì mấy tầng trọ mặt sau nhà đều bị cú ngã của tôi làm cho kinh động phải thò cổ ra hóng. Lúc Minh chạy xuống đưa tôi lên phòng mà mấy phòng đó cứ tò mò hỏi han làm tôi cũng xấu hổ vì pha “tiếp đất” bị thịt của mình. Chưa kể vừa đến đã kịp phá hoại tan tác cửa sổ phòng Minh. Bắt tội chị chủ phải gọi thợ đến sửa.
– Mà 2 đứa biết nhau hả? – chị chủ nhìn tôi và Minh hoài nghi, thấy 2 đứa ậm ờ ko trả lời lại hỏi tiếp. – Đúng là biết nhau rồi phải ko, mà chị nghe chúng mày xưng hô lạ lắm… Minh, nó có phải ny em ko?
– Dạ… – Minh trợn mắt há mồm.
– Chị vẫn nói từ trước đến giờ là chị ko khó khăn gì chuyện bạn trai bạn gái đến thuê nhà cùng nhau nhưng nếu có thì phải nói rõ cho chị biết, để chị…
– Chị, giời ơi chị nói cái gì vậy, gì mà bạn trai với ny chứ!!! Đây là bạn cùng lớp em, em chỉ mách đến đây thuê nhà thôi mà.
Minh nhảy dựng lên xoắn xít giải thích, trong khi tôi ngồi bên cứ tủm tỉm giả đò nháy mắt. Chị chủ thấy vậy lại càng hồ nghi nhưng cũng ko hỏi thêm mà đi xuống nhà. Minh thì ấm ức ra mặt sau điệu bộ vừa rồi của tôi, than dài.
– Anh… sao “bựa” thế!!! Hừ, biết thế này tôi đã chẳng mách anh đến đây thuê nhà. Giờ thì chị chủ nghĩ tôi lừa bà ấy dẫn ny đến trọ rồi đấy. Haiz…
– Nghĩ gì kệ họ chứ, có mỗi chuyện cỏn con ấy bận tâm làm gì!!!
– Anh mặt dày quen rồi còn biết ngại là gì nữa.
Định cười đáp lại “thế ra mặt cô mỏng quẹt à.” nhưng lại thôi, cứ trêu qua trêu lại vậy thấy mình cũng trẻ con và vô duyên quá.
– Thôi đc rồi, tôi xl đc chưa, giờ về tôi sẽ xuống nói rõ với bà ấy. – tôi điềm đạm.
– Hừm, thôi khỏi đi, kệ bà ấy nghĩ gì thì nghĩ.
– Thế nào cũng đc, thôi tôi về đây.
– Giờ này đến bữa rồi còn về làm gì, ở lại ăn cơm đi. Nấu tý là xong thôi. – Minh nói rồi quay vào làm cơm, ko thèm để ý tôi có đồng ý hay ko.
– Có biết nấu ko đấy?
– Xì…
Tôi cố tình hỏi trêu vậy thôi chứ nhìn cái dáng linh hoạt khi đứng bếp của Minh là biết tay nghề ko phải vừa rồi. So với cái My thậm chí còn có phần thuần thục hơn…

– Chẹp chẹp, cũng đc đấy, ko nghĩ là cô có thể nấu đc như vậy!!!
Tôi khen thực sự mặc cái bĩu môi ko tiếp nhận của Minh. Quả thật nếu chỉ nhìn cá tính ăn mặc có chút nghịch hay vẻ yêu kiều khi chơi đàn của Minh, ko nhiều người nghĩ cô ấy có thể thuần thục đến vậy. Nhà cửa gọn gàng, wc sạch sẽ, bếp núc tươm tất… tôi nói ra điều mình đang nghĩ.
– Nói thật là… cô đảm đang hơn tôi nghĩ nhiều đấy!!!
– Ko phải nịnh nọt, đi rửa bát đi!!! – Minh cố chanh chua nhưng miệng lại tủm tỉm.
– Haiz, chê ko đc, khen cũng ko xong. Thấy đảm thì khen thôi, có gì đâu.
– Gì mà đảm, gái quê từ bé đứa nào chả vậy.
– Tưởng gái thành phố mà?
– Gái quê, lớn chút rồi mới lên phố… Thôi để đấy tôi rửa cho, tay chân băng bó thế kia làm vỡ bát thì quá tội.
– Ko sao, đàn ông thì phải biết san sẻ cv với đàn bà. Cũng như vk ck trong nhà ý.
– Cái gì mà vk ck hả, lại còn đàn bà nữa. Đc vài câu tử tế là mắt trước mắt sau lại ăn nói vớ vẩn. Thôi, ăn xong rồi đấy, giờ lượn đc rồi.
Nghe Minh đuổi nhưng tôi vẫn mặt dày nán lại với lý do “chưa tiêu cơm”. Còn tự tiện ngồi lên giường nghịch laptop của cô ấy mà ko thèm hỏi. Minh cũng chẳng nói gì, vẫn điềm nhiên rửa bát, còn kêu mở nhạc sàn nghe cho đỡ buồn. Mở nhạc xong vào web, cũng chẳng có tin gì hay ho. Ngồi nghịch chán tôi kích bừa vào thư mục, trong rất nhiều các thư mục rối mắt, ko hiểu sao tôi lại chú ý đến 1 tệp lạ có tên “NEQT” để hình nhá nhem tối giống như trong bar hay pub. Kích vào thì toàn là ảnh chụp trong quán cafe của Phong và Nhung. Bất ngờ… bởi số lượng pic có mặt Phong chiếm tới 1 nửa. Phần lớn là ảnh chụp anh ta chơi đàn và hát, còn vị trí chụp chính là nơi khách ngồi. Có 1 pic khiến tôi khiến tôi thực sự lưu tâm chính là pic anh ta tặng Minh chiếc mặt cười dạo nọ. Nhớ lại vị trí ngồi hôm đó thì người chụp pic này chính là cái Huyền. Cảm giác râm ran trong lòng thôi thúc tính tò mò, xem tiếp ngày tạo cái tệp “NEQT” này thì mới từ 5h chiều, có nghĩa là chỉ trước khi tôi đến có chục phút. Để trong máy lộ liễu như vậy khả năng vì tôi đến và những chuyện xảy ra sau đó làm Minh quên mất việc ẩn nó đi.
***
7h tối về đến nhà, căn phòng trọ trống không vì hn Kiên phải trực đêm. Thấy lòng mình chùng xuống như dây co căng mãi ko thẳng. Tôi cất xe, tản bộ ra bến xe bus, cảm giác thư thả chờ đợi, mặc cho dòng thời gian qua đi theo từng nhịp xe cộ hối hả vụt qua trước mắt.
Bên trong xe bus như là 1 không gian khác vậy, ngồi thư thả ngắm nhìn phố phường dưới ánh đèn vàng cao áp và ánh đèn trắng phát ra từ những ngôi nhà, cửa hàng san sát trên phố. Chiếc xe cứ lừ đừ như con thuyền lớn rẽ sóng giữa dòng xe cộ xung quanh.
Mỏi mắt nhắm lại lại nghĩ về Minh và Phong, cảm xúc hiện tại giành cho Minh là gì tôi ko thể đặt tên. Vì vậy nỗi canh cánh trong lòng về sự xuất hiện của Phong tôi cũng ko thể cắt nghĩa. Chỉ biết nó mang gam màu khó chịu, ko muốn nghe, ko muốn thấy nhưng trong sâu thẳm vẫn muốn biết họ làm gì, nói chuyện gì những lúc gặp nhau. Thói ích kỷ, toan tính trong phút chốc tràn ngập lòng tôi như mây mù phủ kín mặt trời. Nhưng cũng rất nhanh, chỉ vài hơi thở sâu tôi đã có thể kiểm soát lại lòng mình.
Vết thương sau lần vấp ngã với Thuỳ để lại di chứng nặng hơn tôi tưởng. Vô hình chung nó lại dựng lên trong lòng tôi 1 tấm lá chắn. Ko muốn thích, ko muốn yêu, sợ ngộ nhận và cả sự lừa dối. Cảm xúc với Minh từ trước tới giờ tôi vẫn bàng quan, hời hợt để nó mặc nhiên dội qua dội lại “tấm lá chắn” mà ko hề hay biết. Phải đến khi Phong xuất hiện, những vết xước mới dần hiện lên “tấm lá chắn” đó, để tôi phải chú ý tới cảm xúc mà mình giành cho Minh. Khoảng khắc hóng gió trên cầu LB hay lần dạo biển đêm Bãi Cháy lại hiện về. Cảm xúc của tôi có lẽ đã nảy sinh từ lúc đó rồi mà tôi ko hề hay biết.
Đối diện với chuyện tình cảm, con người thường có tật xấu tự biến mình thành kẻ yếu đuối, đôi khi là ngu ngốc. Tôi đang ở vế thứ 2, đầu óc rối bời, chồng chéo bởi những giới hạn tự đặt ra. Để đến khi cảm xúc vượt quyền lại hoang mang đi tìm lời giải nghĩa, tệ hơn là 1 lý do để trốn tránh chính cảm xúc đó…
“Cả nhà giờ đây hy vọng vào con… ” – kỳ vọng của mẹ lại đc tôi đem ra làm lý do cho sự trốn tránh của mình 1 lần nữa…
***
Đóng băng tạm thời cảm xúc của mình bằng việc tự đặt chuyện kiếm tiền làm mục tiêu tiên quyết, tôi lao mình vào cv mới đc a.Long sắp xếp. Là phụ xe tải nên 2 từ “lao mình” thực sự có thể hiểu theo nghĩa đen vì tính chất cv cần người năng nổ, chịu khó. Hàng ngày vận chuyển mọi thứ có thể chở trên xe (tất nhiên là hợp pháp), ko phải chỉ có việc vận tải mà phần lớn còn kèm theo bốc hàng và vận chuyển. Cái này thì tôi làm đc vì đã trải qua mấy tháng “rèn người” ở chợ LB. A.Long cũng tâm lý khi xếp tôi theo xe phần lớn chỉ chạy trong nội thành và các huyện lân cận để tôi có thời gian quen việc cũng như có thể chạy phụ xe khi cần.

– Ngồi ỳ 1 chỗ cũng chán, thấy chạy nhảy như mày khéo lại hay, khoẻ người, hề hề.
Thằng Kiên trêu chọc mỗi khi ngồi xoa cái bụng bia ngày 1 nhiều mỡ của nó. Nghe giọng nó đểu lắm nhưng tôi biết nó đang muốn khích lệ tôi. Làm phu xe vất vả mà lương đâu có cao, ăn nhờ vào mấy khoản phụ phí bồi dưỡng khi bốc hàng may ra mới khá đc, vậy nên nghề này rất cần phải chịu khó. Vất vả thì chưa tới mức như cửu vạn ở chợ LB nhưng nguy cơ tiềm ẩn ko phải là ko có.
Nhớ mãi là lần vận chuyển đồ vào 1 khu dân cư mà ngày xưa người ta còn gọi là làng. Chiếc tủ gỗ mộc to và nặng, đường ngõ ngách vừa nhỏ lại ngoằn ngoè. Mấy ae gắng sức bê vào gần đến nơi thì đụng gãy mái hiên của 1 nhà. Bị ăn chửi, 1 người cùng xe tôi ko nhịn đc to tiếng chửi lại. Cãi vã nổ ra, mấy ae tôi bị gần chục nhà quanh đó quây lại. Toàn dân máu mặt, lại là họ hàng cùng làng nên bị họ đánh thẳng tay dù tôi và anh tài đã xuống nc xin lỗi. Sau a.Long phải cho người đến giải quyết mấy ae mới có thể yên lành trở về. Những vụ như vậy ko nhiều và thường chỉ dừng lại ở mức xô xát nên sau vụ ấy ko ai có thể quên đc. Cũng xem như bài học về nghề nghiệp và tính nhẫn nhịn, chịu đựng.
***
Kỳ nghỉ hè, ngoài thời gian lao mình vào cv thì những lúc rảnh rỗi hiếm hoi trong tôi thường lui tới quán cafe. Ko phải quán kia đâu mà là quán khác, là quán mà thằng bạn cùng lớp tôi mới thân làm việc. Thằng này tên Duy, cũng dân tỉnh như tôi, gọi là mới thân nhưng chúng tôi biết nhau cũng gần năm học rồi. Sở dỹ vì sao gọi vậy là vì 2 thằng chỉ thực sự chơi với nhau nhiều đợt gần cuối năm do chung nhóm thảo luận. Thằng này hơi lười nên cận lúc thi thường đến nhà tôi ăn nhờ ở đợ nhờ tôi kèm. Đi thi cũng là tôi đáp bài cho nó chép ngon lành 2 môn “khoai sọ” nhất nên nó có vẻ quý tôi lắm. Bản thân tôi thấy Duy cũng là người thẳng tính, có nét thoáng thỉnh giống thằng Kiên nên cũng thoải mái đáp lại nó bằng sự cởi mở của mình.

Cafe ở quán nào cũng vậy cả thôi, quán này cũng chẳng có gì đặc sắc nhưng đến nhìn thằng Duy làm việc và tán gái cũng có cái thú vị của nó.
Duy tâm sự lý do nó vào đây làm cũng là vì chuyện này. Con bé tên Diệp, học cùng khoá cùng trường nhưng khác khoa. Mặt mũi khá xinh xắn, cắt tóc tém nên nhìn cá tính và hơi… dâm. Da dẻ lại trắng láng như Ngọc Trinh nên nhìn các nét nó nổi lắm. Lại là gái HN nên thằng Duy thích mê mệt, theo đuổi mấy tháng trời. Tìm hiểu đủ mọi sở thích, đến cả chỗ làm của con bé cũng xin vào làm cùng để tấn công. Tuy nhiên ko biết thằng này tán kiểu gì chứ tôi đến quán lần thứ 2 là đã thấy ko ổn. Đường đường là thằng đàn ông mang đặc thù sinh học phái mạnh và làm chủ mà lại để 1 đứa con gái mặc nhiên trên phân. Người ngoài nhìn nhận 1 chút cũng biết cái Diệp ko thể thích Duy nếu thằng này cứ cư xử như vậy. Có đứa con gái nào đc cưa cẩm lại thích những thằng chỉ vì trái tim mình mà sẵn sàng vứt bỏ sỹ diện, tự trọng đâu.
Thằng Duy sai lầm khi ngay từ đầu đã để cái Diệp biết rõ tình cảm của mình. Thích rồi say mê, cuối cùng lại thành luỵ tình, biết thằng Duy dưới cơ nên cái Diệp cư xử khá hời hợt. Thậm chí có hôm đến “kỳ” hay đông khách bị quản lý mắng là nó giận cá chém thớt lây sang thằng này.
Vậy mà Duy vẫn kiên trì lắm, trong tủ để đồ lúc nào cũng thủ sẵn cái túi lỉnh kỉnh đựng nào sữa, trà, khăn giấy để khi nào cái Diệp kêu mỏi là ku cậu lon ton chạy đi lấy cho dùng. Đó, con trai nhiều thằng tốt, hết lòng vì tình yêu mà đôi khi do ngu ngơ hay hành động và cách thể hiện tấm lòng úi xùi, hết mình quá lại khiến đứa con gái nó ko thích hoặc có thích cũng ko chấp nhận tấm chân thành mà chỉ coi đó là điều dỹ nhiên phải làm của 1 thằng đang cầm cưa.
“Chừng nào mình còn ko thay đổi đc hành động và thái độ để nó phải nể thì chừng đó nó còn coi mình là osin và lợi dụng mình mà ko hề áy náy”. – tôi từng vài lần muốn khuyên thằng Duy điều này nhiều khi cũng muốn “chốt” cho cái Diệp cứng họng để giải vây cho nó nhưng thấy nó trước sau kiên trì với ty của mình nên lại thôi. Nói ko thông, ko chừng nó còn hiểu lầm ý tốt của tôi thì dại mặt.
Vẫn nghĩ sẽ có 1 ngày thằng Duy hiểu đc mọi chuyện sau những việc nó đã cố gắng nhưng ko ngờ chuyện đó lại xảy ra sớm đến vậy. Và với tôi mà nói, chuyện của thằng Duy lần này cũng để lại 1 ấn tượng vô cùng sâu sắc trong tôi.
***
Số là cái Diệp bất ngờ xin nghỉ làm ở quán, cứ nghĩ thằng Duy sẽ buồn thì nó lại hồ hởi thông báo cuối tuần này Diệp hẹn nó ra mắt mấy người bạn rồi sẽ trả lời chuyện có đồng ý làm ny hay ko. Đây ko phải lần đầu nhưng cũng là lần hiếm hoi con bé chủ động hẹn hò, lại lồng cả “sự việc” quan trọng nên thằng Duy kỳ vọng lắm.
– Hoàng này, cuối tuần này ông đi cùng tôi nhé. Diệp muốn tôi ra mắt mấy đứa bạn nên đi 1 mình tôi thấy hơi ngại.
Mối tình theo đuổi dai dẳng chưa biết có HE hay ko nhưng nhìn nó phấn khởi vậy nên tôi cũng vui vẻ nhận lời mặc dù cuối tuần cv khá bận.
Tối đó như đã hẹn, tôi cố gắng thu xếp cv để đi cùng Duy, địa điểm là 1 quán karoke. 2 thằng ăn mặc chỉnh tề, Duy còn cầu kỳ lựa hẳn 1 chiếc nhẫn bạc khá đẹp để làm quà.
– Diệp à, Duy sắp lên đến nơi rồi.
Duy rạng rỡ nghe điện khi lên gần phòng hát đã đặt. 2 thằng mở cửa bước vào…

Lưu ý: Hãy lưu địa chỉ web này lại để lần sau còn vào bạn nhé!!!

» Chuyện kinh dị về thằng anh mình

» Chuyện tâm linh có thật by Ginta9x

» Những chuyện kì bí có thật: Quê em – Đất độc

» Truyện Ma VOZ: Hình như mới gặp ma trong nhà tắm? (Có Hình)

» Truyện tâm linh: Bố em (VOZ)

xem thêm Xem thêm: Truyện Voz sưu tầm

» GƯƠNG MẶT THÂN QUEN 2017 – Tập 1 [FULL HD]

» Phim Thái Lan Thất Thủ Full HD (Không lối thoát)

» Hài kịch “Chuyện Tình Thân Và Thở” Trấn Thành, Thu Trang

» Ca sĩ giấu mặt 2017- Tập 7: Danh ca Giao Linh

» FAPtv Cơm Nguội – Tập 124 (Ngưng Đòi Hỏi) Full HD

Thế giới giải trí miễn phí trong tầm tay!
Liên hệ: yourmediasky@gmail.com
Facebook: Danger+ ^^