Tai game mien phi, wap giải trí, gameshow Việt
Game Show - Nhạc Hay - Phim Hay

Giải trí miễn phí - Xem phim hay - Xem hài vui - Đọc truyện VOZ - Tải Games & App Miễn Phí!

Tâm sự nợ duyên nợ tình – Chap 15: Điểm đầu của những nút thắt

877 Lượt xem

Chap 15: Điểm đầu của những nút thắt

***

Nghe Huyền cười cười nói nói, tôi cũng ko hỏi gì thêm. Phong là hotboy… điều này đúng thôi vì anh ta ngoài điển trai, ăn nói dễ nghe thì còn biết đàn và hát. Lại có chất phiêu của 1 lãng tử qua phong thái, hình thức. Vì vậy thật dễ hiểu khi có nhiều cô gái giành cảm tình và sự hâm mộ cho anh ta. Dù phạm vi ảnh hưởng chỉ loanh quanh các quán cafe nhưng như vậy cũng đủ để những tên con trai bình thường như tôi phải manh nha chút ghen tỵ vì sự so sánh ko tự chủ trong lòng.
– Lại bắt đầu nói linh tinh đi, hừ!!! – Minh chau mày nhìn màn hình đt, ko hẳn bực Huyền mà có lẽ là bực những gì đang đọc trên đt.
– Tao chỉ nói sự thật thôi mà mày giận gì chứ, hì hì. Thôi dẹp cái cục tức ấy đi, tối nay có quà bất ngờ cho mày đấy. – Huyền giằng lấy đt của Minh đặt úp lên bàn.
– Quà? Là quà gì?
– Cứ chuẩn bị tinh thần đi… Ồ, a.Phong kìa, band của anh ấy cũng ra rồi kìa!!!
Huyền đưa tay chỉ chỏ ra chiều mong đợi lắm, tiếng vỗ tay cũng vang lên xung quanh. Không gian quán ko quá rộng nhưng gần như full bàn nên không khí khá náo nhiệt. Phần đa các khách ở đây có vẻ cũng giống Minh và Huyền, đều là khách cũ từ những quán mà Phong từng hát chuyển sang. Về chuyện hát hò nghe nhạc, thực sự tôi ko ghét nhưng cũng chẳng quá thích. Hầu như ngày nào cũng nghe nhưng chỉ như 1 thói quen. “Món” khoái khẩu và nghe nhiều nhất là nhạc vàng thì ở đây chỉ chơi nhạc trẻ và nhạc quốc tế, lúc rền rĩ, lúc dữ dội, thú thực tôi nghe ko hợp. Thêm tay Trung “hãm tài” dạo nọ, khuôn mặt biểu cảm thái quá với “ngôn ngữ” trống phách mà hắn đang chơi khiến tôi đôi lần tự hỏi trong mâu thuẫn “sao ko về đi, còn cố ngồi đây làm gì?”.
Mâu thuẫn đó có lẽ bắt nguồn từ “món quà” bí mật mà ban nãy Huyền hứa hẹn với Minh. Sự tò mò và 1 chút liên quan đến Minh là những thứ giữ tôi nán lại nơi này. Dù hiện tại quả thực buồn thiu khi Minh và Huyền ko nghe nhạc thì cũng quay sang nói chuyện với nhau. Đề tài tối nay có vẻ ít điểm chung nên sau vài câu góp chuyện bâng quơ ko đầu ko cuối. Tôi chọn cách ngả người lim dim trong khói thuốc và thưởng thức sự lề mề của thời gian. Tư thế lơ đễnh và có phần hơi ngãng nên vài lần bị Minh véo vào chân vì cô ấy kêu tôi bất lịch sự. Tôi chẳng phản ứng lại, vẫn tư thế cũ giữ nguyên ko đổi nên Minh cũng chán chẳng thèm nhắc nữa mà chỉ lườm xéo. Đang định cười khiêu khích thì tiếng vỗ tay xung quanh chợt kêu to hơn bình thường. Nhìn lên sân khấu đã thấy Phong cầm mic và đứng ở vị trí người hát.
– 1 lần nữa thành thật xin lỗi mọi người, Bảo Nhung hn có việc riêng nên ko thể có mặt… Thôi thì cho phép Phong đem cái giọng vịt bầu khó nghe của mình ra mua vui, phục vụ các bạn vậy!!!
Phong cách hoạt ngôn hài hước, lại sẵn chất giọng trầm ấm dễ nghe nên ko có gì khó hiểu khi lời anh ta nói đến đâu liền đc cổ vũ nhiệt tình đến đấy. Bài thứ nhất Phong hát nhạc Việt, tôi ko nhớ tên bài hát mà chỉ ấn tượng vì ban đầu vẫn nghĩ anh ta chỉ chơi đc guitar. Ko ngờ khi hát bài này anh ta còn chơi piano, ko những chơi hay mà còn làm 1 đoạn dạo solo khiến mọi người hết thảy đều trầm trồ. Giọng hát khá ổn, theo tôi là vậy vì tôi vốn thích chất giọng trầm ấm, truyền cảm. Ngồi cạnh cây dương cầm, cái dáng nghệ sĩ vốn có của Phong như càng đc tôn thêm.
“Phải chi… cũng đánh đàn đc như vậy!!!” – thực sự tôi đã nghĩ thế, bản thân mình còn vậy nên ko khó hiểu khi xung quanh là kha khá những ánh mắt của “phái đẹp” đang mơ màng, thưởng thức. Thở nhẹ, đốt thêm điếu thuốc nữa, nhớ lại quãng thời gian năm 2 đh hồi còn học lớp cũ. Tôi cũng từng manh nha ý định tập guitar để thỉnh thoảng hát cho Thuỳ nghe. Tình yêu mà, luôn cần sự mới mẻ, và sự mới mẻ đến từ âm nhạc lại càng lãng mạn. Nơi học đã liên hệ, thậm chí cả đàn cũng đã mua, chỉ tiếc… có những dự định đôi khi bị trì hoãn hoặc có khi mãi mãi cũng ko thể thực hiện…
– Cảm ơn các bạn ko những ko chê mà còn cổ vũ con “vịt bầu bão táp” này. Để các bạn ko phải chịu đựng thêm, mình chỉ xin hát 1 bài nữa thôi, hì hì. Và bài này cho phép mình chia sẻ tới những bạn đang có chuyện buồn hoặc tâm sự…
… But I won’t hesitate no more, no more
It cannot wait, I’m yours…
Giai điệu I’m yours đc Phong “phiêu” trở lại với cây guitar trên tay, lối đệm acoustic hợp với bài hát nên nhìn anh ta quả thực rất lãng tử.
– Hì hì…
Cái Huyền cứ cười tủm tỉm nãy giờ, tôi và Minh thấy vậy đâm lạ, vừa định hỏi thì đã thấy Phong lại gần từ lúc nào. Gần đến nỗi giống như anh ta hát là để giành riêng cho bàn tôi vậy. Những tiếng hoan hô, cổ vũ rộ lên khi Phong lấy ra 1 hình mặt cười da đen răng trắng nhìn rất nhắng và ngộ tặng Minh… 2 mắt tròn xoe ngơ ngác, Minh như bị đứng hình, hết nhìn Phong lại đến Huyền, sau như hiểu ra thành ý của “món quà” mới đỏ mặt nhận lấy chiếc mặt cười.
– Em hát đc bài này ko, lên hát cùng anh nhé!!!
Phong đề nghị và Minh sau vài giây lưỡng lự cũng vui vẻ nhận lời. Mấy ngày trời mặt mũi đưa đám, căng thẳng mà chỉ sau vài phút “song ca cùng thần tượng” trên sân khấu, cô ấy đã cười rạng rỡ trở lại. Thấy Minh cười mà tôi thầm phục “món quà” Huyền mang tới.
– Em chuẩn bị trước hay sao mà hay vậy?
– Có gì đâu anh, em chỉ nhờ a.Phong 1 chút thôi mà. Hì, đúng là trai đẹp, làm cái gì cũng dễ thương.
Quả thực cái đẹp với bất cứ thứ gì, tự bản thân nó ban đầu đã có 1 vị trí cao hơn những thứ bình thường. Ngày hn nhìn cái cách Phong “xoa dịu” tâm sự 1 cô gái mới thấy anh ta sử dụng điểm mạnh của mình khéo léo thế nào. Vừa đẹp trai, cao ráo, lại có tài lẻ, biết hát biết đàn, phong thái lãng tử, đàn ông… ưu điểm quá nhiều…
Những tiếng vỗ tay lẫn huýt gió lại vang lên ko ngớt làm tôi động tâm, chuếnh choáng như vừa lấy lại thăng bằng sau cú ngã hụt. Ko hiểu vì sao vừa rồi lại suy nghĩ về Phong nhiều đến vậy…
***
“Món quà” tinh thần của Huyền xem ra thực sự có tác dụng triệt để. Mây mù trên đầu đã tan, nắng vàng cũng như dịu lại trên gương mặt Minh. Thỉnh thoảng vẫn nổi quạu nhưng tính khí đã vui vẻ, thoải mái trở lại chứ ko còn bí gì, khó chịu như những ngày cô ấy mới chia tay Luân. Chiều nay đc nghỉ sớm còn hứng chí rủ tôi bắt bus đi Kfc, thú thực là tôi chẳng ham hố gì mấy con gà ươn tẩm bột này nhưng đc mời thì cũng phải có lòng tiếp nhận thôi.
– Có cái gì mà cứ thỉnh thoảng lại vồ lấy đt rồi cười như phá mả vậy!!! – tôi châm chọc điệu bộ khúc khích nãy giờ của Minh. Cô ấy cũng ko vừa, mắt ko rời đt mà vẫn bật như tôm.
– Cái gì phá mả hả, có tin tôi gội đầu anh bằng nc sốt ngay bây giờ ko!!!
– Thôi ngoạm nhanh đi còn về, tưởng gọi ra có việc gì hoá ra ngồi nhìn cười như khỉ thế này.
– May cho anh là hn tôi đang vui đấy, vậy mới ko thèm chấp kẻ điên… Nhìn cái gì, bảo ăn nhanh thì ăn nhanh chứ còn ngồi đấy nhìn gì tôi!!!
– Thấy lạ nên nhìn thôi, thế nay làm sao lại tự dưng rủ tôi đi ăn?
– Thích nên rủ thôi, căn bản là tôi ko muốn ngồi 1m. Đi 1m rồi nên tôi biết, thỉnh thoảng có thằng xin ngồi cùng khó chịu lắm.
– Ko cần phải tự khoe lộ liễu thế đâu. Hê hê, lườm cái gì… Sao nào, có gì thì kể ra đi, mấy hn nhìn cô tươi lắm. Lại sắp có bồ mới rồi phải ko?
– Hừ, bồ với bịch cái gì, cái đó để sau… – Minh lấp lửng.
– “Nói vậy có khác gì thừa nhận.” – tôi nghĩ thầm.
– Gọi anh ra để hỏi chuyện công việc thế nào thôi. Hq tôi có hỏi quán người quen của tôi thì hiện tại vẫn đang đủ người. Chắc cố chờ khoảng hơn tháng nữa sắp xếp lại nv thì sẽ xin đc.
– Chuyện cv… sắp tới tôi cũng đi làm lại bên chợ LB rồi nên cũng ko cần vội lắm… – tôi nói đến đó thì Minh cướp lời.
– Anh vẫn còn cố làm ở đấy làm gì, người ngợm thế kia. Còn cái lưng nữa, đã chữa khỏi chưa mà đòi đi!!!
– Khỏi rồi mới đi mà, chuyện cv mình làm thì mình có tiền chứ có ai ép đâu mà kêu. Cô ko cần lo đâu, từ ngày đi làm sức vóc tôi lên nhiều lắm. – tôi cười trước vẻ đăm chiêu ko hài lòng của Minh.
– Anh nghỉ hẳn việc đó đi rồi chờ hết tháng qua quán kia mà làm. Nếu thấy bí tiền tôi sẽ cho anh vay, lúc nào có trả tôi cũng đc.
Nghe Minh nói như ra lệnh, nhắc đến tiền 1 cách đơn giản, mà tôi thoáng chạnh lòng. Trước đây với bạn bè nào tôi cũng như vậy, quen lấy tiền làm thước đo cho sự nhiệt tình. Ko biết hồi đó có khi nào vô ý mà lời đề nghị của mình khiến cho người đối diện phải chạnh lòng như bản thân mình hiện tại ko.
– Cảm ơn Minh, haizz, mong cô đừng suy nghĩ nặng nề khi tôi nói điều này nhé… Từ giàu thành nghèo quả thật thích nghi rất khó khăn. Tôi thừa nhận từ khi đi làm, bản thân đã phải vất đi những sỹ diện vốn có. Trơ như đá hay mặt dày mặt mỏng cũng phải quen hết vì là trao đổi công sức-tiền bạc, tôi làm vì đó là thứ trao đổi mà tôi ko tiếc. Vì vậy nếu có thể, cô cứ quan tâm tôi ở mức hỏi han là đc rồi. Bạn bè là phải trao đổi tình cảm chứp ko thể quy ra tiền. Tôi hiện tại ko cần sỹ diện khi đi làm, nhưng đi với bạn bè, để tôi có chút sỹ diện tối thiểu… vẫn tốt hơn là ko có!!!
Nói có mấy câu mà thấy đắng đến ko muốn ăn thêm nữa. Ngta nói đúng, người thân bạn bè là người giúp ta mạnh mẽ hơn để chăm sóc và bảo vệ họ. Cũng là người để ta bộc lộ, trút bỏ những tâm sự, yếu đuối trong lòng mình.
– … Hiểu rồi… Xin lỗi nhé…
Minh nói rồi cúi đầu, khẽ cắn môi…
***
Trên chuyến xe bus về lại trường… đứng cạnh Minh nhưng ko biết phải nói gì nên tôi đành nhắn tin. Cố vãn hồi không khí trước đó ở bữa ăn, sau những lời đã nói cứ như tạo thành chiếc khoá vô hình ngăn lại mọi cảm xúc tự nhiên vốn dĩ giữa 2 đứa
– Vẫn còn giận à? – tn tôi gửi đi.
– Đang suy nghĩ… – Minh xem tn xong nhìn tôi đầy kỵ lạ nhưng cũng rep lại.
– Đang nghĩ sao xe hn đông quá phải ko? Mà thằng đứng trên tôi nách hôi vãi.
Minh phì cười sau tn đó của tôi.
– Nghĩ chuyện khác, nghĩ đi đâu vậy đồ điên, hehe.
– Chuyện gì? Tưởng đang giận?
– Tôi gầy thế này, làm sao để bụng đc nhiều thứ vậy. Đang nghĩ xem là anh hay thằng trên anh hôi nách thôi, hehe.
Vừa nhận đc tn đó của Minh thì xe bỗng nhiên khựng lại, tiếng phanh cháy khét vang lên rít rịt. Ngay tiếp sau là cảnh nhốn nháo, đổ người dúi dụi như những “cây thịt”.
– Ối!!! – Minh lúc này 2 tay vẫn bấm đt nên ko kịp phản ứng, theo quán tính ngã nhào về phía trước
– … Ấy… – may sao tôi vẫn kịp phản xạ giữ chặt bàn tay cô ấy. Đà xe vẫn còn, lại thêm trọng lượng từ Minh kéo đi nên tôi phải giật mạnh tay cô ấy lại. Cả 2 xoay vòng. Minh ngã dúi vào lòng tôi, chao đảo 1 lúc mới có thể đứng vững.
– Haizz… tí thì ngã rồi… May còn có anh giữ kịp. – Minh cười rồi vén tóc, chỉnh lại sống áo. Tôi im lặng ko nói gì, chỉ cảm thấy trong lòng lúc này đang âm ỉ 1 cảm giác ấm nóng rất khó áp chế.
***
Tối nay, đang nằm nghe đi nghe lại “giọt lệ đài trang” cho thư thái đầu óc để tiếp tục việc học thì đt tôi reo… là số của Nhung. Ko hiểu có chuyện gì mà cô ấy lại gọi vào giờ này, tôi nhận máy mà trong lòng có chút hồi hộp.
– Nhung à, gọi mình có việc gì ko… Từ hôm về nhà đến giờ mà ko thấy liên lạc gì cả!!!
– Vẫn còn nhớ chuyện đó, xem ra vẫn chưa quên đc mình phải ko!!! – Nhung cười
– Sao có thể quên 1 chuyện đặc biệt như vậy chứ… – nói xong tôi mới biết là mình vô duyên lỡ lời.
– Ừ… đúng là chuyện ko nhiều nhà có phải ko…
– Xin lỗi… mình ko có ý gì đâu, chỉ là do nói lung tung thôi chứ thực sự mình ko có ý gì khác đâu.
– Hì, làm gì mà cuống quýt vậy, nhìn Hoàng giờ chắc ngộ lắm nhỉ, hì.
– Thế đấy, do ăn nói ko ra gì mới vậy, Nhung đừng để bụng nhé.
– Chót để rồi, giờ biết lấy ra làm sao. – Nhung nói khó.
– Hề, vậy cho mình chịu phạt đi, chứ đừng trách mình làm gì.
– Thật là muốn chịu phạt?
– Thì cứ coi như mình làm gì đó cho Nhung thấy vui là đc.
– Uhm, vậy để mình xem phạt cái gì để thú vị nhất nào… À, mà nghe nói mấy hôm trước Hoàng và bạn đến quán a.Phong phải ko?
– A.Phong kể Nhung nghe à?
– Ừ, vậy hay thế này đi, tối mai Hoàng rủ thêm bạn Hoàng nữa qua quán mình chơi nhé.
– Mà nghe nói Nhung là ca sĩ của quán phải ko?
– Ừ, mình cũng biết là Hoàng biết rồi. Vậy thế nào, có đồng ý chịu phạt ko mà cứ hỏi quanh co vậy!!!
– Đc rồi, mình nhận lời, tối mai mình sẽ qua. Mình cũng muốn nghe Nhung hát thế nào mà.
***
Hôm sau nghe tôi rủ Minh nhận lời ngay, Huyền cũng muốn đi lắm nhưng vướng chuyện nhà nên đành hẹn dịp khác. Chỉ có 2 người nên tôi chủ động đến đón Minh. Tối nay ở quán cũng ko có gì đặc biệt ngoài sự xuất hiện của Nhung. Nhung mặc áo sơmi kaki vàng gấp tay, quần sóc nâu, chiếc mũ phớt trên đầu cũng màu nâu chụp lên mái tóc hạt dẻ uốn lọng. Tay ôm cây guitar màu vàng ngà nên nhìn cô ấy rất “vintage”, toát nên vẻ cá tính nhưng cũng vô cùng đằm thắm.
Nhung hát khá hay, hết nhạc trẻ lại đến nhạc Mỹ, có những khúc độc tấu cùng đàn thực sự rất chất. Có ca sĩ chính hát nên ban nhạc chơi cũng ngầu và phiêu hơn hẳn, nổi bật nhất tất nhiên vẫn là Phong.
– Hoàng này, anh nói là Nhung mời bọn mình đến phải ko? – đang im lặng ngồi nghe hát, đột nhiên Minh hỏi tôi.
– Ừ.
– Vậy là cả 2 vẫn giữ liên lạc với nhau từ đó đến giờ à?
– À thì, thỉnh thoảng cũng có, gọi hỏi thăm nhau thôi.
– Ghê ta, vậy mà ban đầu cứ làm kiêu ko muốn cho số đi… Mà nè, vậy chị Nhung ấy… là ny của a.Phong à… hay là gì vậy?
– Cái đấy… mà sao tự dưng lại hỏi chuyện này làm gì?
– Ờ thì… thích thì hỏi thôi, tự nhiên tôi nổi tính tò mò ấy mà…
Minh nói xong lại ngồi đan tay nâng cằm nghe nhạc. Ánh mắt tôi ko tự chủ liếc qua Phong đang sóng đôi cùng Nhung trên sân khấu.
Hát đc thêm vài bài nữa thì Nhung xin về sớm vì có việc gấp. Lúc đến là đi cùng Phong nên Phong cũng định bỏ ngang để đưa Nhung về nhưng bị cô ấy ngăn lại. Tưởng tự về bằng taxi thì chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào cô ấy lại nhờ tôi đưa về. Phong ái ngại ra mặt với lý do tôi đi mà để Minh ngồi lại 1m. Đang mừng thầm vì có cớ thoái thác thì Minh lại cứ toe toét “ko sao đâu” với “cứ đi đi” làm tôi mất hết đường lùi. Đành chấp nhận coi như trả cho hết nợ vụ chịu phạt với Nhung vậy.
***
Đòi đi là vậy nhưng lên xe rồi Nhung lại im lặng, từ lúc đi cho tới giờ vẫn ko chịu nói năng gì. Tôi đành mở lời…
– Sao tự nhiên lại im lặng vậy? Ko muốn nói gì à?
– Mình đang nhớ mẹ… Tự dưng mình… hơi nóng ruột. Cả ngày hn cứ thấy khó ở.
– Vậy thì mai đi thăm mẹ đi.
– Cách đây ko lâu mình cũng đi thăm mẹ rồi. Cũng vì chuyện đó mà xảy ra xích mích với bố mình
– Uhm, mình cũng ko tiện hỏi, nhưng mà sau vụ lần đó… Có xảy ra vấn đề gì nữa ko?
– Haizz, như Hoàng thấy đấy, nhà mình có nhiều vấn đề lắm. Chỉ là đối diện với nó hàng ngày, ngày này qua ngày khác 1 cách quen thuộc nên mình tạm quên đi thôi.
– Chắc là Nhung muốn gặp mẹ lắm.
– Phải rồi, mình muốn gặp mẹ ngay lúc này, muốn đi ngay bây giờ. Nhưng gặp rồi lại ko cầm lòng đc… Mình, mình sợ ko chịu đựng nổi!!!
Thấy Nhung chầm chậm nói từng lời, tôi hiểu cô ấy đau khổ nhưng vẫn muốn giữ chuyện, ko muốn chia sẻ cùng ai nên cũng chẳng hỏi gì thêm. Lẳng lặng đưa cô ấy về nhà trên suốt quãng đường còn lại.
***
Đến lúc quay ngược lại quán đã là hơn 10h. Có lẽ vì biết tôi sẽ vội nên Minh gọi cho tôi..
– Đi đến đâu rồi? Đã đưa chị Nhung về chưa?
– Về rồi, giờ đi đc nửa đường đến quán rồi đây.
– Ồ vậy thôi anh cứ về nhà luôn đi nhé. A.Phong đang đưa tôi về rồi.
– Phong ư?
– Ừ, anh ấy sợ tôi về muộn nếu kêu đưa tôi về. Giờ đang đi đến đường xxx rồi nè… RẦM!!!… Áiii… Anh… anh làm cái gì vậy… Này, anh bị điên à… chuyện của chúng ta đã kết thúc rồi…
Tiếng Minh nhỏ dần và bị lấn át bởi những âm thanh kỳ lạ cùng lúc vang lên xen lẫn những giọng nói khác. Dù vậy, tôi vẫn có thể nhận ra giọng Minh và tưởng tượng chuyện gì vừa xảy đến với cô ấy…

Lưu ý: Hãy lưu địa chỉ web này lại để lần sau còn vào bạn nhé!!!

» Chuyện kinh dị về thằng anh mình

» Chuyện tâm linh có thật by Ginta9x

» Những chuyện kì bí có thật: Quê em – Đất độc

» Truyện Ma VOZ: Hình như mới gặp ma trong nhà tắm? (Có Hình)

» Truyện tâm linh: Bố em (VOZ)

xem thêm Xem thêm: Truyện Voz sưu tầm

» Xin Em Đừng Yêu Anh – Cao Nam Thành ft. Lý Tuấn Kiệt HKT

» The Voice Kids – Giọng hát Việt nhí 2017 tập 3 Full HD

» Những tình huống ngẫu nhiên trong LMHT số 346

» Em Của Anh Đừng Của Ai – Tập 22 (TẬP CUỐI)

» Bí Mật Đêm Chủ Nhật 2017 – Tập 4 Full HD

Thế giới giải trí miễn phí trong tầm tay!
Liên hệ: yourmediasky@gmail.com
Facebook: Danger+ ^^