Tai game mien phi, wap giải trí, gameshow Việt
Game Show - Nhạc Hay - Phim Hay

Giải trí miễn phí - Xem phim hay - Xem hài vui - Đọc truyện VOZ - Tải Games & App Miễn Phí!

[HỒI KÍ] CẤP 3, ANH VÀ EM – Phần 2(TT) + 3

1994 Lượt xem

» Người quen

 

Nếu cuộc sống là 1 trò chơi, thì ngại gì mà chúng ta lại không chơi cho tới bến. Tâm trạng tôi tuy có chút buồn vì nghe tin My đi, nhưng tôi tự nhủ rằng mình cần phải làm cho My hôm nay thật vui, chứ không thể để cô nàng buồn nã mà ra đi như thế được. Mất 1 khoảng thời gian khá lâu, tôi mới có thể đứng dậy được, tựa lưng vào lan can suy nghĩ. Thằng Ken bước qua bên cạnh tôi, vỗ vai rồi nhìn tôi đắm đuối, chẳng lẽ… ê bậy nha mối, đàn ông với nhau à nha =))) _Làm gì nhìn tao ghê thế? -tôi hỏi nó, mặt nghệch ra với cái ý nghĩ điên rồ vừa chạy xẹt ngang qua đầu tôi. _Xem coi anh nhập hồn về chưa. Làm gì mà như người mất hồn thế hả đại ca? _Đâu gì đâu! -tôi liếc nhìn mấy nhỏ, thấy ai cũng đưa mắt nhìn tôi, nhưng đều thấy chút buồn bã trong đôi mắt họ. Gượng cười ngượng nghịu, tôi chỉ biết rằng mình cần phải làm thay đổi cái bầu không khí lúc này đây thì mới được.

 

Liếc nhìn đồng hồ dt chỉ mới hơn 8h, tôi nảy sinh ý tưởng rủ mấy nhỏ đi hát karaoke, xem như thay đổi không khí luôn ấy mà. Tất nhiên là ai cũng đồng ý rồi, duy chỉ có Nhi là im lặng, cũng phải thôi vì ở đây hầu như nhỏ đâu hợp với ai! Nhưng vì tập thể, nhỏ vẫn phải theo chân bọn tôi đi tiếp cuộc chơi mà thôi. Kéo nhau qua quán karaoke của anh hai, tuy anh chị hai đi chơi đâu rồi chẳng biết, nhưng quán vẫn còn quản lý, nên dễ dàng sắp xếp cho chúng tôi 1 phòng Vip để quẩy cho nó thoải mái. Nhưng người ta thường nói, có duyên thì đi đâu cũng gặp, và đến giờ tôi vẫn phải chịu đựng trước cái duyên đó.

 

Lúc cần tìm thì chẳng thấy đâu, đến khi muốn tránh né thì y như rằng đi đâu cũng gặp cả. _A N lâu quá không thấy em ra quán thế -Anh T quản lý chào tôi, lão này thì là bạn học của anh hai, nghe đâu học quản lý nhưng không có việc làm nên về đây phụ quản lý cho quán của anh hai luôn. _Dạ em bận đi học mà anh! À còn phòng trống không anh? -tôi hõi lại. _Em đi mấy người? _12 người cả thảy -tôi nói. _Ừa còn Vip 2, em biết đường đâu cần anh chỉ đâu hả hehe -ảnh cười với tôi. _Oke anh! -tôi chào rồi dẫn mấy nhỏ vào luôn, đưa xuống phòng dưới cùng của hành lang trái. Chỉ phòng cho mấy nhỏ vào trước, tôi đi ngược trở ra sảnh nhờ anh T mang cho mấy dĩa trái cây, với vài chai bia uống cho thấm giọng. Khi trở về lại phòng, bất chợt thằng Ken kéo tôi lại, thằng này từ đâu chui ra thế ta? _Ế gì vậy mày? _Đại ca thấy gì không? -nó nhìn tôi hỏi, mắt nhìn về hướng phòng Vip 1. _Thấy gì là thấy gì? -tôi ngơ ngác. _Đó! -nó chỉ tay về phía cửa phòng Vip 1. _Có gì đâu nào? -tôi nhìn về phía cửa phòng, nhưng ngoài tấm kính mờ mờ ra thì tôi chẳng thấy được gì nữa, thằng Ken nó định troll tôi à? _Đậu! Lại đây! Thằng Ken bực mình đẩy tôi lại phía cửa phòng Vip 1, nhấn đầu tôi nhìn vào kính. Qua lớp kính mờ mờ đục đục, 1 đám người đang hét hò ỏm tỏi ở trong ấy.

 

Nhưng tôi không quan tâm, thứ tôi quan tâm là… Một người con gái đang cầm Mic ngồi 1 góc, bên cạnh cũng là 1 người con trai khá quen thuộc với tôi thì phải. Họ đang ôm nhau, cùng nhau hát vang 1 bài gì đó, do kiếng cách âm nên tôi chẳng biết bài gì. Người lạ từng quen đấy thôi!!! Tôi chợt mỉm cười, quay mặt bước về phía phòng Vip 2, nơi những người con gái tôi yêu đang chờ đợi tôi trong đó, bỏ mặc đi tiếng í ới phía sau của thằng Ken. Vậy… tôi đã thấy gì sau cánh cửa kia? Là Minh Thư cùng thằng con trai tên Thắng đang hạnh phúc bên nhau, đang cùng nhau hát hò vui vẻ ấy, ngày xưa tôi đâu được như vậy đâu nhỉ? Đúng là đời luôn làm cho con người ta thay đổi tính cách.

 

Vào trong phòng ngồi, mấy nhỏ thì hát, tôi cũng góp vui vài bài thôi, thời gian còn lại thì tôi ngồi nhâm nhi bia cùng với hai thằng ôn, à không hai thằng em yêu dấu =)) _Đại ca sao nay bình thản thế? -thằng Ken nói nhỏ vào tai tôi. _Sao nào? _Thì con nhỏ đó đó! Thấy chướng mắt! Sao anh không trả thù lại đi? -thằng Ken nhăn mặt. _Kệ họ đi, tuỳ họ-tôi mỉm cười cay đắng, đúng là tôi có thể trả thù đấy, mở cửa ra để miệt thị MThư, hay là đánh thằng kia? Tôi đều có thể làm được. Tuy vậy, tôi chẳng điên đến mức phải làm những điều điên khùng đến vậy, là thế thì tôi được lợi gì đâu chứ… _Nay đại ca khác hẳn với thường ngày quá nhỉ? -nó xoa xoa thái dương, đâm chiêu suy nghĩ. _Thế à? Kệ đi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến kinh tế của tao và mày đâu! _Ừ kệ vậy -thằng Ken cam chịu. Rồi tôi và nó cùng thi nhau đá bia, chẳng mấy chốc mười mấy chai sài gòn đỏ trên bàn bốc hơi, còn thằng Long nhỏ thì… nó sà vào lòng gấu nó ngủ luôn rồi =.= cái thằng xem vậy mà yếu, mới có 2 chai là ngay đơ mất rồi.

 

Hát hò các kiểu này nọ, cũng gần cả 10h đêm mới rời khỏi được quán karaoke. Ra ngoài đường, tôi hỏi mấy nhỏ. _Giờ về được chưa? _Thôi đi chơi nữa đi! Không muốn về nhà đâu! -Quyên lắc đầu nguầy nguậy. _Đúng đó, về nhà chán lắm! _Ở đây có chổ nào đi chơi được nữa không anh? -Yến hỏi tôi. _Còn mỗi bar thôi -tôi thở dài ngao ngán, hic giờ 10h hơn rồi mà vẫn chưa được về nhà ngủ nữa, thiệt tình mà! _Ý được đó, hay là ra bar chơi đi -MNgọc sáng mắt lên. _Đúng đó, đi nha anh! _Đi đi nha nha! _Ừ rồi đi thì đi. -tôi bất lực gật đầu trước mấy nhỏ, nhìn qua thằng Long thấy nó gục cmn rồi, nên tôi kêu gấu nó chở nó về nhà trước luôn, còn nhiêu thì lại kéo nhau lên bar, và tất nhiên là bar của anh hai rồi =)) _Ớ anh N nay đi đâu đây, lâu quá không gặp! -thằng bảo vệ thấy tôi chạy xe vào bãi liền chạy ra chào hỏi. _Đi học mày ơi, à coi xếp dùm anh mấy chiếc xe nhé! -tôi nói với nó, thằng này mới 16 tuổi thôi, nhưng làm bảo vệ ở đây cũng gần cả năm rồi, vì anh hai nó là một trong những người bảo kê ngầm của quán, nên nó dễ dàng được nhận vào làm mà không cần đủ tuổi. _Oke anh! Vào trong cảnh vật của quán vẫn như cũ, chẳng khác ngày xưa là mấy.

 

Vừa vào quán đã thấy aC ngồi trên bàn quản lý rồi, thấy tôi ổng vẫy tay chào rồi đi xuống xếp bàn cho tôi, 1 bàn ngay trong góc bar, kế bên quầy bartender. Vào đây cho nó có không khí tí thôi, vì duy chỉ có nơi đây là ban đêm sôi động, chứ ngoài đường chán lắm. Nhưng tại sao tôi nói có duyên thì sẽ gặp thường xuyên cơ chứ? An toạ chổ ngồi, tôi đưa mắt nhìn quanh bar, xem coi tối nay có đông người đến đây đổi gió hay không. Cũng đông phết, ngày cuối tuần nên hầu như bàn nào cũng chật kín người ngồi, có hẳn 2 bàn tổ chức tiệc sinh nhật nữa. Uống bia nhiều nên no nước, mà no thì cần phải xả nước cứu thân thôi, nên tôi kéo thằng Ken đi chung luôn cho vui. Đến khi ra thì mới thấy lạ lạ. _Anh ơi về thôi anh! -My níu tay tôi nói. _Ơ mới vào mà. _Giờ không thích nữa! -Yến nhăn mặt, mắt hờ hững liếc nhìn về phía sau lưng tôi.

 

Chuyện gì thế? Tôi ngồi xuống ghế, xoay lưng lại nhìn về hướng mà Yến đã nhìn. Lại cái hình ảnh quen thuộc kia đập vào mắt tôi, là Thư và thằng Thắng, cùng với đám bạn của nó đang ngồi bàn ngay sau lưng tôi, cách nhau chỉ 2m là cùng. _Kệ đi! -tôi mỉm cười, có chút đắng nơi cổ họng. _Anh… -Quyên khẽ rung người nhìn tôi, rồi lại đưa mắt nhìn về bàn của Thư đang ngồi, chắc là Quyên đang lo cho tâm trạng của tôi. Ái Nhi chỉ nhìn Thư 1 lần, và 1 nụ cười nhạt xuất hiện trên môi nhỏ, mặt nhỏ lạnh lùng khó tả kèm theo nụ cười mà mị, miệng khẽ lẩm bẩm gì đó, nhưng tôi chẳng nghe thấy được. _Mẹ kiếp! Gặp thứ gì đâu không! -thằng Ken tức giận đập bàn cái bốp, nhưng tiếng vang nhỏ thôi. _Ơ Ken sao thế? -nhỏ Tiên lo lắng hỏi _À không sao đâu, Tiên đừng lo, chỉ là mình gặp người không muốn gặp thôi -Ken nói. _Kệ nó đi mày! -tôi kêu. Gọi mấy ly cocktail, thêm 2 ly Rum, 1 ly whiskey cho Ái Nhi nữa, chúng tôi ngồi đó nhâm nhi, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai nói năng gì cả, tất cả đều chìm vào suy nghĩ của riêng mình. _Cô em xinh đẹp, uống cùng anh 1 ly nhé! -1 thằng trẩu nào đó đến mời Nhi ly rượu, nhưng nhỏ chẳng nói gì. _Cô em, uống cùng anh 1 ly nha, sẵn tiện cho anh làm quen luôn -thằng khác lại chổ của Tiên. Tôi và thằng Ken im im nhìn hai thằng đó, thấy cũng quen quen thì phải.

 

Nhưng trên tinh thần, tay tôi vẫn lòn xuống dưới cái ghế, nắm chân ghế kế bên thủ sẳn. _Quen nhau không? -Nhi hỏi ngược lại. _Ồ không quen -thằng trẩu trả lời. _Vậy hả, thế thì xin lỗi, tôi không thích nói chuyện cùng người lạ. _Trước lạ sau quen mà cô em -thằng đó nói. Nhưng Nhi lại tuyệt nhiên im lặng, không hé răng nữa lời. Mấy người kia cũng vậy, còn Tiên thì run lên vì sợ hãi. _Chảnh chó thế gái! -thằng trẩu có vẻ quê độ nên mở miệng chữi tục. _Bốp! -tôi nện cái báng ghế vào đầu thằng trẩu đó luôn. _Bốp! Bụp bụp! -bên kia thằng Ken cũng đứng dậy chụp cái ghế choảng vào đầu thằng đang cù cưa mời rượu nhỏ Tiên, kèm theo hai cú đá kèm vào bụng.

 

_ĐM sao tụi mày đánh bạn tao? -1 giọng nói xuất hiện sau lưng tôi, nghe quen quen nhỉ? Quả nhiên đúng như dự đoán, là của thằng Thắng! _Hừ người quen cũ, có duyên nhỉ? -tôi ném cái ghế xuống đất, phủi tay. _Mày! -thằng Thắng nhìn tôi ngờ ngợ, còn Thư thì mở to mắt nhìn tôi, bộ tôi lạ lắm hay sao ta. _Câm đi, hai thằng này qua đây chọc ghẹo bạn gái tao, đây là cái giá nó phải trả, mày có ý kiến không? -tôi nheo mắt nhìn nó. _Chuyện gì thế N -aC thấy động nên chạy xuống, dẫn theo mấy thằng lính nữa. _Không gì anh, hai thằng này qua đây chọc bạn gái của em, em tặng nó cái ghế thôi -tôi hừ nhạt, mắt hướng nhìn về phía hai thằng sỉn đang lòm khòm bò dậy kia. _Thôi hiểu lầm thôi, bỏ đi N, quán còn làm ăn nữa -aC giảng hoà, nhưng lại nháy mắt với tôi. _Ừ thôi được rồi em xin lỗi -tôi nói.

 

Quay qua thằng Thắng, tôi thấy nó nhìn tôi trừng mắt, tay thu nắm đấm đang run lên bần bật, còn MThư thì ôm lấy tay nó. Chắc thằng Thắng cay tôi lắm. Tôi ngồi lại bàn, đám thằng Thắng thì hốt hai thằng trẩu kia về, cũng đổ tí huyết. Có vẻ vụ này căng thẳng đây. Yến và Quyên đang ngồi cạnh tôi, cả hai níu lấy tay tôi, nhăn mặt lại. Tôi chỉ mỉm cười thôi, chuyện gì đến nhất định sẽ phải đến.

 

» Đánh nhau

 

Ngồi lại bàn, mấy nhỏ căng thẳng nhìn tôi, tuy nhiên mấy nhỏ thực ra chỉ không muốn tôi đánh nhau mà thôi. Có chút ngờ nghệch trên mặt của Linh, chắc em đang thắc mắc xem mấy đứa kia là ai, chứ không đơn thuần chỉ là tranh chấp bình thường về việc tụi nó sang đây chọc ghẹo mấy nhỏ đâu. Nhưng có chút sai sai trong cách xưng hô của tôi thì phải, cũng chính vì thế mà tôi bị ngắt nhéo ê ẩm cả hông ngay sau đó.

 

_Ngon hén, đã đánh nhau mà còn gọi Nhi là bạn gái luôn kìa -Quyên cười gằn, lấy tay xoa xoa eo tôi ngay sau khi hỏi thăm bằng 1 cú nhéo @@ hic đúng là vừa đấm vừa xoa đây mà. _Coi chừng tui đấy!

 

-MNgọc trừng mắt, ánh mắt muốn toé lửa luôn vậy. _Đáng đời! -Yến cười nhạt. _Hihi Tôi chỉ nói sai có xíu thôi mà đã bị ngắt nhéo tùm lum rồi, nếu lỡ tôi quen Nhi thì sao ta, chắc tôi bị hành hình luôn mất, nghỉ mà sợ.

 

_Tụi đó là ai vậy anh -Linh chen ngang vào ngồi kế tôi, sẵn tiện kéo thằng Ken qua luôn. _À người quen thôi -tôi mỉm cười, đúng là quen thật, oan gia ngõ hẹp đi đâu cũng đụng mặt nhau. _Mẹ bà nó chưa đánh đã tay -thằng Ken lầm bầm.

 

_Thôi Ken, đừng đánh nhau -Tiên lung lay tay nó, coi bộ hai đứa nó tiến triển nhanh thật. _Ừ ừ rồi rồi, anh không đánh nhau đâu mà -thằng Ken nói, kêu anh luôn mới chịu. _Hứ đâu ra chữ anh vậy hả? -Tiên bắt bẽ lại nó. _Hehe từ anh ra mà em! _Hứ ai em của ông! -Tiên đỏ mặt lên ngại ngùng.

 

_Thôi mày, ghẹo em nó hoài, mặt đỏ lên hết rồi kìa -tôi nói nó. Dt tôi chợt rung lên, có tin nhắn báo đến. Mở ra xem thì thấy là của aC, chỉ đơn giản là hai từ “Okê” mà thôi. Vậy là xong rồi nhỉ? _Ngứa tay không Ken? -tôi chợt hỏi nó, tay nhét lại cái dt vào túi quần _Tất nhiên. Á đau đau! -nó kêu lên khi bị Tiên ngồi kế bên ngắt nhéo nó thì phải. _Em nữa, em cũng ngứa tay! -Linh cười hớn hở.

 

_Hừ vụ nào em cũng đòi tham gia thế kia-tôi chỉ tay vào trán Linh. _Hihi em mà -em cười tươi, với tay kêu nhỏ phục vụ đứng gần đấy, gọi 3 chai ken ra luôn. _Kêu bia chi vậy? -tôi ngạc nhiên hỏi em. _Kệ em, uống chứ chi còn hỏi! -Linh chu mỏ nhìn tôi, chẳng lẽ hun em 1 cái hay sao ta, nhìn kích thích thật.

 

Tôi nuốt nước bọt, định làm liều, cơ mà Nhi tự dưng bước qua đứng sau lưng tôi, vỗ vai tôi 1 cái, nhướng mày nhìn tôi, miệng cười đểu nữa chứ. Đến giờ tôi mới sực nhớ ra bên cạnh đang hiện diện đông đủ những cô nàng khác, suýt chút nữa tôi bị xử tử thiệt rồi@@ nếu tôi làm liều quay qua hun Linh, thì chắc chắn 1 điều rằng tôi sẽ ăn no đòn từ những con cọp kia =.= 3 chai ken được mang ra, tôi, Linh và Ken nâng chai uống luôn, chẳng ly đá làm gì cho rắc rối. Liếc nhìn sang bàn thằng Thắng, thấy nó vẫn mặt hầm hầm, đang cãi nhau gì đó với MThư, lâu lâu còn liếc sang tôi nữa chứ.“Liếc hoài chắc tao móc mắt mày quá” -tôi nghĩ thầm trong bụng, nhìn mặt là ghét rồi, huống chi lại là oan gia nữa chứ.

 

Bỗng nhiên nó đứng dậy bước qua chỗ bàn tôi luôn, tính làm gì đây ta. Mặc cho MThư kéo tay nó lại, nó vẫn gạt phăng tay nhỏ ra đi băng băng 1 hơi đến đứng sau lưng tôi. _Tính làm gì thế anh trai -Linh nhíu mày hỏi thằng Thắng, miệng cười cười nữa chứ

 

_Ê N, tao muốn nói chuyện với mày! -nó kêu tôi, nhưng tôi làm ngơ luôn, vẫn tiếp tục nốc cho hết chai bia, có lí do cả thôi. _Ấy anh trai sao em nói mà không trả lời em hả? -Linh vẫn tiếp tục lên tiếng, nhưng tay ẻm đã đặt lên chai bia rồi.

 

_Không phải chuyện của cô, oke -thằng Thắng quay sang nạt em. _Tao với mày có gì để nói sao -tôi hừ nhạt, mắt vẫn dán vào chai bia, xem hình ảnh phản chiếu của nó in bóng vào cổ chai. _ĐM thái độ với tao à -nó nắm cổ áo tôi.

 

_Ê bỏ ra đi bồ, tao đéo muốn nói lại lần hai nhé! -tôi gằn giọng. _Thôi anh Thắng, về đi anh -MThư qua nắm tay nó kéo nó về. _Buông! -thằng Thắng nạt _Bỏ ra đi anh, đừng gây chuyện nữa mà! -MThư khóc nấc lên, một hai kéo tay áo nó lại nhưng bất thành. _Đã nói là buông ra! -nó gạt tay xô ngã MThư, vừa đúng lúc nó buông cổ áo tôi ra.

 

Choang! -tôi chưa kịp chụp chai bia nữa, Linh đã tặng cho thằng Thắng chai bia lên đầu rồi, nhanh khiếp @@ _Ái da! -nó ôm đầu lọm khọm lùi về sau, chắc là thấm lắm đây. _Hừ, nói nhiều hả mày! Cho chừa! -Linh lên tiếng nói.

 

_ĐM tụi bây làm cc gì bạn tao? -mấy thằng cùng bàn thằng Thắng nhao nhao lên, xô bàn xô ghế đứng lên, đã thế còn cầm ghế, cầm vỏ chai bia chỉ về phía tôi nữa chứ, chỉ tầm 7 8 thằng thôi, còn nhiêu là gái. _Hừ 1 bầy chó hùa -Linh cười đểu. _Mẹ mày chữi gì hả con đuỹ -1 thằng chữi. _Ai có tự nhận haha -Linh cười vang.

 

_Đập chết mẹ nó cho tao -thằng Thắng ôm đầu đứng dậy, chỉ tay về phía tôi ra lệnh (ơ Linh đánh nó chứ tôi có đánh đâu ta?) Ngay lập tức mấy thằng đó nhao nhao lao về phía tôi, ấy vậy mà mấy nhỏ ngồi tỉnh lình, chẳng thèm quan tâm, chỉ lùi sang 1 bên phía chổ của Nhi, nhường khoảng trống lại cho tôi hoạt động (hiểu ý nhau ghê). Tụi nó lao tới, Thy đã kéo tay nhỏ Tiên chạy ra xa, để thằng Ken lại với tôi ấy mà. Tất nhiên thằng Ken cũng nhanh tay, chụp chai ken phang ngay vào đầu thằng chạy tới nhanh nhất @@ ngọt thật.

 

Chỉ thấy thằng dính chiêu gục hẳn xuống sàn luôn. Sẵn tay, tôi tính đánh một mình thằng Thắng thôi, tuy nhiên đám đó hăng máu quá nên tôi tặng cho chai ken vào đầu rồi lao vào đánh luôn. Khách khứa trong quán bỏ chạy tán loạn, aC liền kéo đám bảo kê xuống hổ trợ tôi! Cứ hiểu cái cảnh 2 đánh 1 ra sao rồi nhỉ. Tôi chẳng quan tâm mấy thằng lính lác đó làm gì, đảo mắt tìm thằng Thắng thôi. Thấy nó đang đứng ngoài bìa trận đấu, tôi cầm cái ghế ném thẳng về phía nó, rồi lao tới đạp 1 phát vào bụng nó luôn.

 

_Mẹ mày! -vừa té xuống, nó đã chửi tôi rồi =.= _Hừ xem ra cũng lớn giọng nhỉ? Lần trước ăn đòn chưa đủ à? _Cái con mẹ mày! -nó tức giận đứng dậy, nhào tới ăn thua đủ với tôi. 1 đấm tung tới bằng tay trái, tôi đã nhanh nhẹn né qua, nhưng nó cũng kịp tặng tôi 1 đấm vào ngực bằng tay phải.

 

Mẹ kiếp -tôi nóng máu đấm cho nó 1 đấm vào giữa mặt, thằng đó ngã người ra sau luôn. Đang có trớn, tôi lao người trên không tống đòn đá láy chân sau vào ngực nó luôn. Dính đòn nó bay chấp chới ngã hẵn về sau, đập lưng vào bàn nước phía sau. Nhìn quanh thì thấy mấy thằng kia cũng bị dập cho tơi tả, riêng Linh đang nắm đầu 1 thằng mà lên gối. Hic em nó mặc váy mà đánh hăng vậy? Lỡ tốc váy lên thì sao? =.=

 

_Chém chết mẹ nó đi! _Anh Thắng có sao không? _ĐM chơi nó tụi bây! Chẳng biết đâu lại xuất hiện mấy thằng lâu la cầm hàng chạy vào cứu thằng Thắng, chắc là lính của nó đây mà. AC tính giải quyết êm đẹp, cơ mà có lẽ ghét nên anh hú hết đám bảo kê luôn, tụi nó thì chờ sẵn bên ngoài, tính úp thằng Thắng chứ không phải để tôi trực tiếp đánh, tại thằng Thắng manh động quá thôi. Đám lâu la lính thằng Thắng chỉ được hơn chục thằng, tuy trang bị hàng khá đầy đủ, chỉ có điều bar này không phải là chỗ nó có thể vào được.

 

Bốp! Bốp! Bốp! -aC vỗ tay, ngay lập tức đám anh em chờ sẵn bên ngoài ùa vào, bao vây đám kia lại, rồi lao vào đập cho tụi nó 1 trận thừa sống thiếu chết. Thằng Thắng được mấy thằng bảo kê chạy ra được phía cửa, tôi chụp cái ghế đuổi theo luôn. Thằng Ken với Linh cũng chạy theo ở phía sau. _Để xem hôm nay mày chạy đi đâu! -tôi hét lên, táng cái ghế vào thằng gần nhất, khi nó cản đường tôi. Nó thấy tôi, cũng hoảng loạn lắm, nhưng cũng quơ cây sắt loạn xạ cản bước tôi, chẳng biết thằng ngu nào đưa cho nó cây sắt nặng thế, thấy nó quơ không cũng mệt =.= Tôi cầm ghế ném thẳng vào chân nó, khiến nó ngã khuỵu ra đường. Tôi lao tới sút vào bụng nó thêm mấy cái nữa.

 

Thằng Thắng ôm bụng ho sù sụ, miệng nhễu nhão máu đỏ. _ĐM tao không muốn đụng tới mày, vậy mà còn gáng bố láo trước mặt tao hả? -tôi đạp cho nó 1 đạp rồi ngừng. _N, xin anh đừng đánh nữa! -MThư chạy ra kéo tôi lại. _Hừ, thứ này đáng để cho cô lo hả? Vì nó mà cô mới bỏ tôi đó hả? -tôi hét lớn đầy cay đắng. _Hức hức! Xin anh! Tha cho Thắng đi mà! -Thư khóc nức nở. _Chị nói vậy mà nghe được à? Bạn trai chị kiếm chuyện với anh N, bị đánh vậy đúng rồi, ở đó mà xin, chưa lấy mạng nó là may rồi- Linh mỉa mai. _Thôi em, kệ đi -tôi nắm tay em kéo vào trong. _Nhưng… -Linh vùng vằng, chắc định khẩu chiến với MThư đây mà.

 

_Đi thôi! -tôi lạnh lùng lên tiếng. Tôi chẳng muốn đánh nhau, vì lời hứa với mấy nhỏ, nhưng cũng đừng có mà ép tôi vào đường cùng… lần này đánh nó, tôi chỉ trả thù tội nó hung hăng bố láo mà thôi, chứ về chuyện tình cảm, từ lâu tôi đã chẳng còn ghi nhận một mối tình mang tên MThư… Bước vào trong, trận ẩu đả cuối cùng cũng xong, phần thắng thì không cần nói cũng biết. Tụi này thật liều mạng khi vào tận địa bàn hoạt động của gia đình tôi mà hung hăng, thiệt chẳng coi ai ra gì mà! AC nhờ đám lính dọn dẹp, tống mấy thằng cô hồn kia ra khỏi bar luôn. Kéo cả đám về nhà, kết thúc 1 ngày đầy biến động.

 

Tối nay Linh qua ở cùng nữa chứ, chật chỗ ghê ra ơi @@. Nhiều lúc suy nghĩ, tôi vẫn chưa hiểu được lí do mà MThư bỏ tôi ra đi, chỉ để đến bên thằng Thắng kia thôi sao? Hay là còn 1 lí do gì khác nữa…

 

» Ngày định mệnh

 

Trở về nhà sau 1 ngày đầy vất vả, tôi vẫn chưa thể tin được ngày hôm nay lại xảy ra nhiều chuyện đến như vậy. Nếu như cuộc sống của người khác luôn yên bình, chỉ đôi lúc có chút sống gió nổi lên, nhưng đối với tôi thì khác, có lẽ giây phút yên bình chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi…

 

Mấy nhỏ chia phòng ra mà ngủ, cũng may mắn 1 phần là nhà tôi đủ phòng chứa hết mấy nhỏ, trừ thằng Ken chở nhỏ Tiên về nhà mà thôi. Linh hôm nay ham vui cũng ở lại ngủ cùng mấy nhỏ kia, chứ chẳng về nhà. Hic cứ như đại hội võ lâm nhỉ, đông đủ phết, chỉ tiếc là hôm nay tôi chẳng có tâm trạng để trò chuyện cùng mấy nhỏ. _Tối nay em ngủ phòng của anh nha -Quyên nhìn tôi mỉm cười. _Anh với em hả? -tôi cười đểu.

 

_Không, có em nữa -MNgọc giơ tay. _Ái chà! -tôi cười cười. _Nghỉ gì thế hả anh, tụi em ngủ phòng anh, chứ đâu có nghĩa là ngủ cùng anh! -Quyên cười đểu lại tôi, cứ như 1 gáo nước lạnh giội mát cho tâm hồn đen tối đang rực lửa của tôi nhỉ. _Ặc thế anh ngủ đâu -tôi ngu ngơ, phòng của tôi mà. _Tuỳ anh! -MNgọc nói, rồi đóng cửa cái rầm luôn, bỏ lại tôi đứng bơ vơ chẳng hiểu chuyện gì ngay cửa phòng, khác nào thằng chồng đi nhậu về khuya bị vợ cấm cửa nhỉ. Cười nhạt 1 cái, không phải tôi giận hai người đó, thực ra tại vì tâm tư tôi rối bời thì đúng hơn.

 

Lặng lẽ bước chân lên sân thượng, tôi muốn giành cho mình một chút không gian riêng tư, muốn tách biệt hẳn với cuộc sống xô bồ xô bộn kia. Ngồi lên lan can, tôi đung đưa đôi chân, đón vào lòng cơn gió đêm mang hơi sương lạnh giá. Rút bao thuốc lá mà tôi thủ sẵn hồi chiều trong túi, lấy 1 điếu ra châm lửa, ánh đỏ lập loè bừng lên trong đêm tối. _Đừng hút thuốc! -1 giọng nói chợt vang lên ngay sau lưng tôi, kéo tôi về với thực tại. _Cho anh hút 1 điếu thôi! -tôi nài nỉ người con gái đó.

 

Em đứng trong làn sương đêm mờ ảo, cùng với bộ váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xoã lững lờ bay bay theo từng cơn gió nhẹ, mới nhìn tôi cứ tưởng là ma không ấy chứ @@ may mà nhìn thấy hai chân chạm đất. _Không là không! -em cương quyết lắc đầu. _Vậy thôi! -tôi ném điếu thuốc còn rực lửa chưa kịp rít 1 hơi nào kia vào không trung, mắt lại hướng nhìn theo điếu thuốc dần dần mất dạng trong màn đêm. _Anh sao thế? _… _Vì cô gái kia à? -Nhi hỏi tôi, cô nàng cũng tựa người vào lan can giống tôi, thư thả nhìn tôi hỏi. _Ừ! Có lẽ vậy. -tôi cười nhạt. _Đừng nhớ! Người cũ! Chẳng đáng đâu! -Nhi hờ hững nói.

 

Nhưng… làm sao Nhi biết MThư là bạn gái cũ của tôi cơ chứ, Nhi chưa từng gặp Thư kia mà? _Hử? Sao em biết cô gái kia là bạn gái cũ của anh? Hay là những người kia nói? -tôi thắc mắc. _Là anh tự nhận đó nhé! -Nhi mỉm cười. _Ơ… _Thấy anh có tâm sự, chắc có chuyện gì xảy ra, nhất là về người con gái kia. Em thấy anh không đơn giản chỉ biết họ, mà còn có chuyện gì đó rắc rối với họ. Mà 3 người, 2 trai 1 gái thì chắc chỉ có thể là tình yêu thôi. Và hơn hết bây giờ người đó đi cùng người kia, tất nhiên anh sẽ là người bị loại, và có thể anh đến trước! _Em… _

 

Sao nào? -em hấp háy đôi mắt lấp lánh kia lên hỏi tôi, mặt rất tự tin về những điều mà mình nói. _Rốt cuộc… em đến Trái Đất này để làm gì vậy? -tôi đâm chiêu hỏi em. Nhi phì cười, khẽ tựa người đến kế bên tôi, thì thầm. _Em đến đây để quấy rối anh đấy hihi. Tôi chẳng nói gì, bất giác lại vòng tay qua ôm em. Nhưng em lại gạt tay tôi ra, khiến tôi có chút ngỡ ngàng. _Không được đâu! Đừng tưởng bở chàng trai ạ! -Nhi cười _Sao thế?

 

_Em không dễ để anh dụ như vậy đâu hihi. _Lỡ em yêu anh thì sao? -tôi cười đểu. _Không đâu! Không bao giờ! Em sẽ không yêu 1 người đào hoa như anh! _Được thôi, cứ chờ xem -tôi mỉm cười tự tin. _Thách anh đấy! -Nhi làm mặt lạnh, gằn giọng nói từng chữ Tôi rất ít khi cua gái, mà khi cua thì phải quyết tâm cao độ, mặt chai mặt dày như mặt đường, quyết tâm làm cho đối phương phải xiêu lòng trước tôi.

 

Vì vậy đối với những như Nhi, tôi thường rất cố gắng để làm cho họ thay đổi ý kiến, và sẽ khiến họ phải là người mở miệng ngỏ lời yêu với tôi trước. Nhưng lần này là Nhi, là một người luôn có những suy nghĩ đi trước người khác 1 bước, và tôi lại đang rắc rối với những người con gái khác, liệu tôi có đủ khả năng chinh phục người con gái khó tánh này hay không? Tỉ lệ thành công… rất thấp! Rồi Nhi kêu tôi xuống ngủ, tôi cũng nghe theo thôi, dù sao thì đôi mắt muốn nhíu xuống luôn rồi. Nhi rẽ vào phòng đầu tiên, em ngủ cùng với Linh.

 

Còn tôi thì tiếp tục lững thững đi về phía cuối hành lang, định xuống bếp kiếm tí nước giải khát. Nhưng mà… _Hự! Ái da -tôi hét lên khi bị ai đó đánh lén sau lưng. _Hừ mới đi đâu đó? -Yến gằn giọng. _Ớ thì… _Đi với Nhi của mấy người luôn đi -Yến lao tới đánh bùm bụp vào người tôi. Hì lại 1 người hay ghen, đau tí nhưng cũng cảm thấy vui vui trong lòng. Ôm Yến vào lòng, nhỏ vùng vẫy lát cũng xuôi xuôi, xong đứng im ru mặc cho tôi ôm luôn. Cứ như 1 kịch bản nhỉ, ôm chừng 5p là nhỏ dựa vào người tôi ngủ mất tiêu =.= sợ thật, lúc nảy còn hung hăng, vậy mà giờ đây lại cứ như 1 con mèo nhỏ nằm ngủ trong lòng của tôi vậy.

 

Đành phải làm nghĩa vụ, bế em vào phòng, đặt xuống cạnh My, kéo chăn đắp cho hai cô nàng rồi tôi mới an tâm đi xuống lầu. Vào phòng trống bên cạnh phòng cũ của tôi, phòng này lúc trước thằng A thường qua ở, nên đồ đạc cũng đầy đủ lắm. Đặt lưng xuống giường, tôi chỉ vừa chợp mắt, 1 bóng đen đã nằm đè lên người tôi rồi.“Ớ ma đè à?” -tôi nghỉ thầm trong đầu. _Hức ghét anh lắm! Tại sao lại qua đây hả? -MNgọc ấm ức ôm lấy tôi. Lại nữa hay sao? _Ai không cho tôi vào chi rồi la? _Hức! Nói vậy thôi… cũng tin nữa à? Ơ đệch, nói cứ như mở đường cho tôi không bằng, lúc nảy đóng cửa cái rầm luôn kia mà.

 

Nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng ôm nhỏ vào lòng. Haizz chọn ai, bỏ ai đây? Nếu như có 1 lựa chọn, tôi chọn mình chưa từng gặp họ, như vậy sẽ tốt hơn, không phải chọn ai, không phải bỏ ai, và… không phải để ai phải buồn vì 1 thằng như tôi. Những ngày sau có vẻ như khá êm đềm đối với tôi sau ngày thứ 7 định mệnh ấy. Linh trở về lại nhà sau khi tôi hứa tới hứa lui cái chầu nhậu trả công cho em, nhưng tôi trốn luôn lên Sài Gòn, để lại của nợ đó cho thằng Ken, để rồi ngày nào tôi cũng nghe nó dt lên rủa tôi. _Đại ca về trả nợ cho Linh kìa. _Đại ca Linh đánh em kìa. _Khổ quá đại ca, về dẫn con Linh đi dùm em đi, nó hành em quá rồi đây! _Về dẫn nó đi nhậu dùm đi, mấy nay em nhậu muốn gục với nó luôn vậy. _Ê cha nội đi luôn đừng có chường cái bản mặt về đây à… =)) tội cho thằng đệ, em rất tốt nhưng anh rất tiếc hehe.

 

Thời gian trôi qua quá nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày My chia tay bọn tôi để đi đến nước Pháp lãng mạn. 1 người con gái ra đi, dẫu biết rằng em đi rồi trở lại, nhưng trong tôi vẫn thấy thiếu đi chút gì đó, lạ lẫm… vì tôi là 1 người tham lam! Ngày My đi, chỉ có tôi, Yến, vợ chồng anh Hiếu, anh Trung… chỉ có vài người thế thôi. Quyên và MNgọc cũng muốn đi, nhưng lại ngay lịch thi nên hai người đành ngậm ngùi chia tay bằng những lời nói ngày hôm trước. _Anh này! Ở lại nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé! -My đến nói với tôi sau khi chào tạm biệt hết mọi người. _Ừ anh biết rồi! Em cũng vậy nha! _Dạ! _… _Anh… nhớ sớm chọn và giữ lấy hạnh phúc của mình nhé! -My nắm lấy tay tôi nói. _Hì nhất định… sẽ sớm thôi!

 

Em cũng sớm về lại nơi đây nhé! _Em sẽ về! Khi nào thích hợp nhất… -My nháy mắt. Rồi em kéo vali vào trong, bỏ lại sau lưng những cái vẫy tay chào của mọi người. Tôi đứng chết lặng nhìn theo hình bóng em, mãi đến khi em đi khuất khỏi tầm mắt của tôi. _Về thôi anh! -Yến kéo tay tôi đi. _Ừ mình về! -tôi miễn cưỡng rời bước, chào em, một người con gái yêu tôi!

 

» Quyết định bất ngờ

 

Vài ngày sau khi My đi, tôi cũng dần vơi đi cái cảm giác man mác buồn ở trong lòng. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi có 1 cái cảm giác lạ đến như thế, nửa có tình cảm với My, nửa lại có tình cảm với những người khác. Vì tôi đa tình, chia cảm xúc và tình cảm của mình đến nhiều người, nên đến bây giờ đây, tôi vẫn chưa có thứ hạnh phúc nào được gọi là trọn vẹn cả. Mỗi buổi chiều, tôi lại giành cho mình 1 khoàn thời gian riêng, chỉ đơn giản là quanh quẩn khắp mọi nẻo đường của Sài Gòn, thả hồn mình vào dòng người tấp nập, nương người theo từng làn xe hối hả ngược xuôi.

 

Hay đơn giản là bỏ xe máy ở nhà, để rồi bước chân lại 1 chiếc xe bus xa lạ, xe đi, xe dừng, rồi xe lại đi, mang theo 1 con người vô hồn, vô cảm với sự đời, luôn trong 1 trạng thái vu vơ, man mác buồn. Lên xe bus bất kì, tôi lại tựa mình vào cửa kính, nhìn xuyên lớp kính trong suốt kia, ngắm cảnh sắc của Sài Thành hoa lệ qua đôi mắt trần tục vô hồn. Để rồi xe mang tôi đi, đến trạm cuối tôi mới chịu rời khỏi, bắt 1 chiếc xe bus khác để về nhà, còn bữa nào xui thì… dt cho MNgọc ra rước tôi =))) để rồi nghe cô nàng hăm doạ đủ điều, bắt tôi sau này không được buồn vẩn vơ như thế nữa. Tôi chỉ biết mỉm cười lắng nghe từng lời trách móc của nhỏ mà thôi.

 

Hôm nay tôi cũng chọn cho mình 1 chuyến xe bus bất chợt, lại tựa mình vào kính, và… ngủ quên luôn =))) _Bạn ơi! -1 bàn tay vỗ nhẹ vào vai tôi, kèm theo là 1 giọng nói ngọt ngào khó tả. _Ơ… -tôi giật mình thức giấc -bạn gọi mình à? _Đúng vậy! Tới trạm cuối rồi kìa, bạn có xuống không? -người kia mỉm cười, nụ cười duyên xinh xinh đáng yêu ghê. _Vậy à! Cảm ơn bạn nhé! -tôi cười lại với nhỏ. _Hì không có gì đâu. Liếc mắt nhìn người con gái bên cạnh, cũng là sinh viên, dễ thương phết, hotgirl xe bus à hehe. Nhìn kĩ thì mới thấy là sinh viên UEH, kế bên trường tôi luôn, kiểu này có duyên sẽ gặp lại. Thường thì gặp trường hợp này tôi đã xin số dt mất rồi, nhưng dạo này không có tâm trạng mấy, nên thôi.

 

Những ngày sau, lập trình định sẵn trong tôi là thế, chẳng hiểu sao tôi lại phone cho Nhi rủ cô nàng đi chơi nữa. _Alo _Hì em rảnh không? _Anh sao thế? -Nhi hỏi ngược lại tôi. _Ơ đâu gì đâu! Chỉ là muốn rủ em đi chơi thôi! _… -Nhi im lặng _… _Được rồi, anh qua rước em đi! _Oke. Set up được cái hẹn, tôi cũng chẳng hồ hởi gì mấy, cứ tàn tàn mà thay đồ thôi:))) Chở Nhi sang bên quận 2,ra bờ kè sông hóng gió. Chẳng hiểu sao tôi lại có nhã hứng ra nơi đây nữa, để ngắm những cặp đôi kia ôm ấp nhau hay sao? Từng làn gió thổi từ sông Sài Gòn lên làm cho tâm hồn tôi thanh thản hơn ít nhiều.

 

Từ lúc My đi tôi cứ như 1 con người hoàn toàn khác, lúc nào cũng đa sầu đa cảm, luôn trong trạng thái ngẩn ngẩn ngơ ngơ, vì tôi sợ những người con gái kia cũng như My, sẽ rời xa tôi bất cứ lúc nào… _Nay anh có chuyện gì à? -Nhi hỏi tôi _Không… tại vậy thôi. _Khó hiểu! _Hì. _Lại vì chuyện My à? _Có thể! _Đừng buồn. My muốn tốt cho anh thôi! Hãy cố gắng hoàn thành nguyện vọng của My nhé! -Nhi nhìn tôi cười nhạt. _Haizz em muốn anh phải làm sao đây! Chọn ai? Bỏ ai? Tất cả đều rất quan trọng đối với anh! -tôi nói _Trong tình yêu… cần 1 chút ích kỷ! -Nhi nói, mắt nhìn xa xăm về phía bên kia sông, nơi phố thị lấp lánh những ánh đèn đầy màu sắc… _Ích kỷ? Đối với anh không có hai từ đó! -tôi hừ nhạt. _Chính vì thế anh mới rắc rối như thế này đây -Nhi đưa tay gạt những lọng tóc đung đưa trước mắt em. _… _Những người con gái kia đều rất tốt, chính vì thế anh mới không chọn được, do anh không ích kỷ.

 

Anh cần cứng rắn hơn, chỉ chọn 1, và chỉ 1… những người khác sẽ buồn, nhưng sẽ là tốt nhất! _Không còn lựa chọn nào khác hay sao? -tôi cười nhạt. _Không! Chỉ có thể thế thôi! -Nhi lắc đầu. _Nếu anh chọn em thì sao? -tôi cười với em, xoay người dựa lưng vào lan can. _Tại sao lại là em? -Nhi nheo mắt hỏi tôi. _Chẳng biết, thích thế! _Nhưng em không yêu anh, đừng có mơ hihi! _Chưa biết được đâu. _… -Nhi im lặng nhìn tôi. _Sao nào? Sao nhìn anh như thế? _Không gì? Đang nhìn con người ảo tưởng nhất thế giới mà thôi. _Mà này! Giúp anh chuyện này được không? _Đừng nói với em là kêu em làm bạn gái của anh nhá! -Nhi hấp háy mắt nói. _Ơ… -tôi ngớ người ra trước em, cứ như em đọc trước suy nghĩ của tôi vậy. _Nói đúng rồi chứ nhỉ? -Nhi nheo mắt hỏi tôi. _Haizz rốt cuộc em là thần thánh phương nào thế hả Nhi? -tôi hỏi em.

 

Em chỉ cười thôi, im lặng, rồi em lại nhìn về phía bờ sông. Mãi một lúc, em mới quay lại nói với tôi, khi tôi vẫn còn đang im lặng chờ đợi. Chút gió thổi ban đêm phả vào mặt tôi, làm mát đi 1 tâm hồn cô độc. _Được thôi, em sẽ giúp anh lần này! _Vậy à -tôi mỉm cười gật đầu. _Nhưng… như vậy chẳng tốt đâu. Em nghĩ anh phải chuẩn bị tâm lý sẵn đấy! -Nhi úp úp mở mở nói. _Là sao? Anh không hiểu? -tôi ngờ nghệch hỏi em. _Bí mật! Sao này anh sẽ hiểu! Rồi em vòng tay ôm tôi, 1 hành động thân mật, nhìn chẳng khác gì những cặp đôi ở gần đó. _Cái này là xác nhận chủ quyền nhé, nhưng chỉ là giả vờ thôi, không được thành sự thật! Oke. _Được thôi! Lỡ thành thật luôn thì sao? -tôi nửa đùa nửa thật. _Sẽ không đâu! -Nhi quả quyết. _Tuỳ thôi. Tôi cũng vòng tay lại ôm em, siết chặt.

 

Người con gái nhỏ nhắn kia nằm gọn trong lòng tôi, có phải đây là 1 quyết định đúng đắn hay không đây? Để rồi… cuối cùng tôi sẽ còn ai bên cạnh? Vài ngày sau Nhi được ra mắt với một danh phận mới, là bạn gái của tôi. Ngoài tôi và Nhi ra, chắc có lẽ chẳng có ai biết được sự thật đằng sau sự thân mật của tôi và em, có khác gì 1 cặp tình nhân đúng nghĩa cơ chứ. Nhưng trên hết, chắc có lẽ là sự ngạc nhiên của mấy nhỏ đối với tôi. Thấy tôi đi với Nhi, nhất là khi ôm Nhi và nói em là bạn gái tôi, không gian dường như lặng im lại. Quyên nhìn tôi không chớp mắt. _Em không tin! Đây không phải là sự thật đúng không anh? -Quyên lắc đầu nguầy nguậy trước mặt tôi _Đây đúng là sự thật em à, anh xin lỗi! -tôi nói. _Không! -Quyên bật khóc, những giọt nước mắt yếu đuối kia rơi nhanh trên khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng, tim tôi cũng đau lắm chứ, nhưng thà đau 1 lần còn hơn là đau mãi mãi…

 

Yến như chết lặng, chẳng nói được câu nào cả, chỉ cười nhạt rồi lặng im bước đi, không quên để lại 1 câu chúc mừng. Còn MNgọc, em khẽ cười, nụ cười tươi che đậy đi đôi mắt long lanh, rưng rưng những giọt nước mặn đắng hằn sâu bên trong. _Chúc mừng anh! Em hi vọng đây là sự lựa chọn đúng đắn nhất của anh! Dù sao thì em vẫn luôn tôn trọng ý kiến của anh! -MNgọc cười nói. Rồi em cũng rời đi khỏi đó, có vẽ như tất cả họ đều muốn tránh mặt tôi, vì tôi quen Ái Nhi thôi sao? Họ nhường như cam chịu, chẳng trách móc, chẳng chửi bới tôi, chỉ đơn giản là rơi những giọt nước mắt thất vọng, và nhanh chóng quay bước rời đi, bỏ lại tôi bơ vơ như 1 cánh chim lạc bước giữa bầu trời.

 

Bàn tay ôm eo của Nhi nới lỏng, chẳng biết khi nào đã tự buông thõng xuống trong ánh nhìn đăm chiêu của Nhi. Còn tôi thì lại cứ như người vô hồn. Khẽ thở dài, Nhi nói: _Anh ác lắm! _Hì chứ chẳng phải em kêu anh làm vậy sao? -tôi cười nhạt. _Không! Em chỉ kêu anh cần ích kỷ để lựa chọn, nhưng là chọn họ! -Nhi lắc đầu. _Nhưng anh chọn em! _Sai lầm! -Nhi nói -Khi em tham gia trò chơi mà anh đặt ra, thì em cũng sai lầm! _Không sai đâu, rồi cũng đến lúc nó thể hiện được lợi ích của mình -tôi cười, nụ cười gượng gạo, tôi đang vẩn vơ về 1 tương lai tốt đẹp đang chào đón, đó là cái kết quả mà tôi hằn mong ước, và cái quyết định này cũng là 1 phần trong kế hoạch mà tôi định sẵn. _Anh nói… haizz! -Nhi nhăn mặt nhìn tôi, đôi mắt hiện lên chút suy tư buồn bã. _Em sao thế? -tôi hỏi _Anh… có khi nào anh lại đem em ra làm người thay thế… hay không? -Nhi nói, mắt cô nàng long lanh, nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

Nhẹ ôm em vào lòng, em cũng lặng im, chắc là đang chìm vào cái suy nghĩ vừa mới hiện lên trong đầu của cô nàng. _Không đâu! Anh không lấy ai ra làm vật hi sinh hay là người thay thế cả! Anh yêu em! -chút lời nói phát ra nơi cửa miệng, tựa như nói ra hết tất cả nổi lòng của mình. Tôi thấy tâm trạng của mình trở nên nhẹ nhõm đi phần nào đó, có lẽ vậy… nhưng, liệu sau cùng cái kế hoạch hoàn mỹ của tôi có đem lại kết quả như mong đợi hay không? Quả là 1 bài toán khó…

Lưu ý: Hãy lưu địa chỉ web này lại để lần sau còn vào bạn nhé!!!

» Chuyện kinh dị về thằng anh mình

» Chuyện tâm linh có thật by Ginta9x

» Những chuyện kì bí có thật: Quê em – Đất độc

» Truyện Ma VOZ: Hình như mới gặp ma trong nhà tắm? (Có Hình)

» Truyện tâm linh: Bố em (VOZ)

xem thêm Xem thêm: Truyện Voz sưu tầm

» Ca sĩ giấu mặt 2017 – Tập 11 FULL HD

» Em gái cover hot girl quỵt tiền Bella quá là chất =))

» PHIM CẤP 3 – Phần 6 : Tập 13 Full HD

» Kayn và Rhaast tướng mới thứ 137 trong Liên Minh Huyền Thoại

» Hát cho em mỗi ngày – Eddy Kiên [Video Lyric]

Thế giới giải trí miễn phí trong tầm tay!
Liên hệ: yourmediasky@gmail.com
Facebook: Danger+ ^^